Trong sơn động yên tĩnh, Dạ Chu giận dữ: “Nếu biểu muội không vui thì ta sẽ giết nàng ta.”
Hắn không đùa, lúc nói câu này chứa đầy sát khí.
Chỉ dựa vào câu “Vĩnh viễn không có được” mà Đường Hoan nói đã chọc giận hắn. Mặc dù Đường Hoan nói Đường Quả, nhưng nếu dựa theo tình huống hiện tại của hắn thì chẳng phải là hắn cũng chỉ có thể nhìn biểu muội, vĩnh viễn không có được sao?
Nếu hắn không nhận ra tâm tư của mình, nếu biểu muội không chủ động hủy bỏ hôn ước, vậy thì có phải biểu muội sẽ giống như lời Đường Hoan vừa nói, chạy theo sau hắn hơn mười năm. Nhưng hắn lại chạy quá nhanh, thế nên mãi mãi không nhìn thấy biểu muội ở sau lưng, lúc nào cũng nghĩ muội ấy là một kẻ phiền phức, không bao giờ nhìn thấy điểm tốt của muội ấy?
Nghĩ đến tình huống đó, Dạ Chu vô cùng sợ hãi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

