“Sao dì Lâu biết ta không bị thương?”
“Sao dì biết tu vi của ta không xảy ra vấn đề gì?”
“Ta là tiểu thư Đường gia, mất tích ba tháng, vậy mà Đường gia không phái người đi tìm?”
“Dì Lâu quan tâm ta, chẳng phải là nên hỏi han ân cần sao? Ta nghe sao lại toàn là mấy lời trách mắng ta chạy loạn làm các ngươi lo lắng thế này? Nếu như đã lo lắng thì xin quay lại vấn đề trước, tại sao các ngươi không đi tìm ta?”
Đường Quả vừa ăn một miếng sườn vừa ngước mắt lên: “Nếu như dì Lâu thực sự quan tâm lo lắng cho ta như vậy, thế thì bây giờ nên làm ra vẻ lo lắng cho đúng, dặm phấn cho mặt nhợt nhạt đi một chút, trông có vẻ tiều tụy hơn một chút, như thế thì mới giống thật hơn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)