Đường Tranh rời khỏi bệnh viện, nhớ lại lời Đường Quả vừa nói: “Anh trai, nếu như anh luôn luôn thân thiết với em như thế này thì em muốn ở bệnh viện mãi mãi.”
“Cho dù ở đây cả đời cũng được.”
Ánh mắt của cô khi nói câu này cứ hiện lên trong tâm trí anh.
Đường Tranh ngẩng đầu nhìn bầu trời, cúi đầu khẽ nở một nụ cười.
Quên đi, vậy thì cứ làm như cô mong muốn.
Tại sao anh lại đi so đo với một cô bé chứ? Chỉ cần nhìn dáng vẻ đáng thương của cô là anh không có cách nào từ chối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


