[Cô cần thay thế họ để cứu rỗi nam chính bị bỏ rơi, chịu đựng tình yêu dữ dội và lệch lạc của họ, bao dung sự bệnh hoạn, cố chấp và điên cuồng của họ.]
[Tôi sẽ cho cô mọi thứ cô muốn.]
[Tiền bạc, địa vị, quyền thế và cả sự thiên vị cùng lòng trung thành tuyệt đối của các nam chính.]
[Và cô chỉ cần, yêu họ.]
[Không một chút dè giữ.]
“Yêu đương nhập vai à?” Thẩm Tri Ý nhướng mi, nở một nụ cười nhàn nhạt.
Trong khoảnh khắc ấy, tuyết xuân tan chảy, núi ngọc sụp đổ.
Ngay cả hệ thống cũng tức thì lặng câm.
Được Thiên Đạo chứng nhận.
Đây là vẻ đẹp có thể làm chấn động cả những đoạn mã điện tử.
“Những kẻ cố chấp và cuồng nhiệt à...”
Thẩm Tri Ý lười biếng thì thầm.
Giọng nói mềm mại như một chiếc móc câu ghim vào lòng người.
“Thích hợp nhất để huấn luyện thành chó rồi.”
Cô cong cong đôi mắt.
“Phòng 888, cô đi giao rượu đi.”
Kỷ Tiêu Liên giật mình tỉnh lại.
Cô ta nhìn rượu trên chiếc xe đẩy trước mặt, rồi lại cúi đầu nhìn bộ đồng phục phục vụ trên người mình.
Trong lòng cô ta kinh hãi.
Cô ta... trọng sinh rồi sao?
“Còn ngây ra đó làm gì!”
Tổ trưởng Triệu bất mãn liếc cô ta một cái.
Nhóm người trong phòng 888 đều là những người quyền quý giàu có không thể đắc tội.
Nếu không phải họ chỉ định muốn người mới, bà cũng sẽ không để một nhân viên làm thêm vụng về như Kỷ Tiêu Liên đi giao rượu.
“Chị Triệu, em... em đau bụng quá!”
“Ái da...”
Kỷ Tiêu Liên đột nhiên cúi gập người, ôm bụng: “Em đi vệ sinh một lát, hay chị bảo người khác đi giao đi...”
Cô ta cúi đầu, trong mắt lóe lên tia sáng u ám.
Kiếp trước, cô ta chính là ở phòng bao đó bị chuốc rượu, sau khi say đã vô tình va phải Thương Tắc Yến lúc anh định rời đi.
Nhờ vậy mới lọt vào mắt xanh của anh.
Gia cảnh cô ta nghèo khó, đến hội quán làm thêm cũng là để kiếm tiền học phí và sinh hoạt.
Bị một người quyền quý hàng đầu như Thương Tắc Yến để mắt tới, cô ta căn bản không thể phản kháng, chỉ đành chia tay bạn trai lúc đó để đến biệt thự của anh làm chim hoàng yến.
Nhưng những ngày tháng sống nhờ vào hơi người khác chẳng hề dễ chịu.
Thương Tắc Yến có tính chiếm hữu cực kỳ mạnh.
Cô ta không có chút tự chủ nào, muốn đi đâu, gặp ai, ngay cả ăn gì cũng phải báo cáo với anh.
Cô ta thật sự chịu đủ rồi!
Điều đáng sợ hơn là, Thương Tắc Yến còn mắc chứng mất ngủ nghiêm trọng.
Thần kinh anh thường xuyên căng thẳng, động một chút là bóp cổ cô ta, nghi ngờ cô ta liên lạc với bạn trai cũ, mất kiểm soát nổi điên... Khiến cô ta cũng chẳng có mấy đêm được ngủ ngon.
Nếu không phải vì sự dày vò ngày đêm của anh, cô ta cũng sẽ không chểnh mảng học hành, đến cả bằng tốt nghiệp cũng không lấy được.
Tất cả những chuyện này, đều là do Thương Tắc Yến hại!
Tuy Thương Tắc Yến nuôi cô ta, ăn mặc không lo.
Nhưng giới thượng lưu quen thói nịnh cao đạp thấp.
Đám công tử nhà giàu đó xem thường cô ta, căn bản không thèm chơi cùng, còn thường xuyên nói bóng nói gió sau lưng.
Ngay cả mẹ kế của Thương Tắc Yến cũng thường đến biệt thự gây khó dễ cho cô ta.
Cô ta không có bạn bè, không có người thân.
Chỉ có thể dựa vào Thương Tắc Yến để sống.
Cuộc sống như vậy, đối với cô ta chẳng có chút tôn nghiêm nào!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

