Tống Úc có chút bất lực.
Cậu nghĩ rằng có lẽ báo ứng đã đến rồi —— Ngày nào cậu cũng quấy rối Tạ Chi Diễn, cuối cùng chính bản thân cũng bị biến thái nhắm tới.
Dựa theo cốt truyện gốc của thế giới thì không có tình tiết Tống Úc bị quấy rối, 009 mơ hồ đoán được điều gì đó, [Ký chủ, tôi đã lưu lại số điện thoại này rồi. Hiện tại chúng ta đang ở trong thế giới cấp B, sẽ không xuất hiện bất cứ nguy hiểm và sự kiện linh dị nào cả.]
[Ngài có thể chặn số điện thoại này, hoặc bỏ qua mấy kiểu tin nhắn tương tự.]
Sự an ủi của 009 cũng không làm Tống Úc cảm thấy dễ chịu hơn, cậu nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ chụp ảnh, rồi ném điện thoại di động vào ba lô.
*
Trận thi đấu kết thúc với chiến thắng thuộc về đội của Chu Yến Minh.
Chu Yến Minh vừa ra khỏi sân bóng liền chạy tới chỗ Tống Úc, cả người thanh niên ướt đẫm mồ hôi, ôm chầm hai vai của thiếu niên. Trò chuyện một hồi, anh phát hiện sắc mặt Tống Úc không ổn, lập tức sờ trán thiếu niên, “Có phải do ở dưới mặt trời lâu rồi nên bị cảm nắng không?”
“Không sao đâu……” Bởi vì gặp phải tình tiết không nằm trong cốt truyện, Tống Úc chẳng dám nói chuyện này cho bất cứ ai, giả vờ như không có việc gì xảy ra, “Tối nay mọi người liên hoan đúng không? Tớ muốn đi cùng với cậu.”
Ít ra cậu sẽ an toàn khi ở bên Chu Yến Minh.
“Được rồi, vậy chờ tôi một lát.”
Tống Úc đi theo Chu Yến Minh tiến vào phòng thay đồ, bên trong mọi người đang thay quần áo đều cảm thấy hơi xấu hổ, bèn lấy quần áo đi vào gian phòng bên cạnh hoặc vô nhà tắm. Chu Yến Minh thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Tống Úc lấm tấm mồ hôi, thì từ trong tủ đồ lấy ra khăn ướt và một cái áo, “Cậu muốn thay chiếc áo này không? Lỡ mua phải chiếc áo có cỡ nhỏ, nên tôi chưa mặc nó bao giờ.”
“Cảm ơn……” Chiều nay Tống Úc toát ra rất nhiều mồ hôi lạnh, nên bây giờ áo sơ mi dán chặt vào lưng, khiến cậu cảm thấy không thoải mái. Hơn nữa, Tống Úc còn muốn đổi đi chiếc áo sơ mi màu lam nhạt được cho là “Dễ thương” này.
Cậu cầm lấy quần áo, mới phát hiện không có dư gian phòng thay quần áo nào. Chu Yến Minh cũng nhận ra điều này, kéo thiếu niên vào trong một góc nọ, “Thay đồ ở chỗ này đi, tôi sẽ che khuất không cho người khác nhìn thấy.”
Tống Úc không lãng phí thời gian nữa, dùng ngón tay trắng nõn chậm rãi cởi cúc áo ra.
Mí mắt Chu Yến Minh kịch liệt giật giật.
Anh lập tức quay người sang chỗ khác, hoàn cảnh chung quanh rất ồn ào hỗn loạn, nhưng đằng sau lưng âm thanh ma sát của vải dệt lại rất rõ.
Giống như là lông chim chui vào lỗ tai anh, đi theo mạch máu gãi vô trái tim.
Mãi cho đến lúc thiếu niên kéo kéo quần áo của thanh niên, nói mình đã thay đồ xong, Chu Yến Minh mới hoàn hồn, rồi tỏ ra lúng túng ôm quần áo tiến vào nhà tắm.
Tống Úc bỏ chiếc áo sơ mi vừa cởi vào ba lô, nhưng điện thoại di động ở bên trong lại rung lên hai tiếng.
[Chỗ đó có màu hồng nhạt.]
...
Chu Yến Minh phát hiện ra dạo này Tống Úc không thích tiếp xúc với người khác.
Mỗi ngày thiếu niên luôn ở bên cạnh anh lúc đi học và khi dùng bữa, nhưng dù có nói gì cũng không chịu cùng anh đi tới đội bóng.
Sau khi hỏi thăm hai người bạn cùng phòng khác, thì biết Tống Úc không có hẹn gặp bất cứ ai, chuyện này đơn giản là thiếu niên muốn ở lại ký túc xá thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



