Tống Úc ngoan ngoãn ngồi xuống, cho đến khi Chu Yến Minh bị giáo viên gọi đi, mới dám lấy điện thoại di động ra. Do nhiệm vụ không có yêu cầu cụ thể về việc chụp ảnh, cậu liền lấy điện thoại chụp đại cảnh sắc trước mặt rồi tắt màn hình, đến cả việc xem mình chụp được cái gì cũng không xem, chỉ cúi đầu chờ nhân vật chính công tới tìm mình.
009 sẽ luôn báo cho Tống Úc biết vị trí của nhân vật chính công, để cậu có thể chọn thời cơ thích hợp xóa ảnh chụp.
[Sắp tới đây rồi.]
[Còn mười giây nữa thôi.]
Tống Úc lắng nghe đếm ngược, chậm rì rì lấy điện thoại di động ra, ai ngờ mới mở khóa, thì trước mặt truyền tới tiếng nói lạnh lùng, “Cậu đang chụp hình tôi?”
Tống Úc giật mình, ngẩng đầu lên xem...
Hình như không muốn tốn thêm thời gian, Lục Tỉnh lại mở miệng hỏi, “Lúc nãy cậu chụp cái gì?”
Tống Úc chỉ chụp đại một bức ảnh cho có, vậy nên trong lòng cảm thấy tự tin, cậu không sợ hãi thanh niên, lập tức chìa điện thoại di động ra, “Tôi chỉ lưu mấy thứ hữu dụng thôi, không chụp hình anh đâu, không tin có thể xem.”
Lục Tỉnh nhận lấy di động, ấn vào album ảnh, rồi nhìn chằm chằm vào bức ảnh một hồi. Sau đó, hắn nhìn chắm chú vào gương mặt ửng hồng của Tống Úc, “Lưu mấy thứ hữu dụng?”
Tống Úc không chú ý đến giọng nói hơi khàn và biểu cảm mất tự nhiên của Lục Tỉnh, lên tiếng khẳng định “Ừm”.
Lục Tỉnh rũ mắt, không biết suy nghĩ điều gì, cứ như thế mà trả lại điện thoại di động. Tống Úc cầm lấy di động, trên màn hình vẫn còn hiện lên bức ảnh đó, cậu cúi đầu ——
Có vài người trong bức hình, và Lục Tỉnh ở ngoài cùng bên phải đang dựa vào tường, tùy tiện vén lên đồng phục lau mồ hôi trên trán.
Ngay cả cơ bụng cũng được chụp lại rõ ràng.
Tống Úc, “……”
Cậu ậm ừ nửa ngày cũng không biết muốn giải thích như thế nào, cuối cùng đành phải cụp mắt lại, thừa nhận mình xui xẻo.
Chu Yến Minh sau khi trở về thì nhìn thấy Lục Tỉnh đang đứng trước mặt Tống Úc, trong lòng nảy sinh cảm giác không ổn, anh tỏ ra bình tĩnh dùng thân thể chắn trước mặt Tống Úc, “Đang làm gì vậy?”
Không khí bắt đầu căng thẳng.
Cũng không biết có phải do cảm giác sung sướng khi bị cậu thiếu niên xinh đẹp chụp lén, hay là cảm giác ghen ghét khi thấy người đàn ông khác biểu thị sự chiếm hữu với thiếu niên, một người luôn cảm thấy việc khiêu khích gây hấn chẳng khác nào trò trẻ nít như Lục Tỉnh, đột nhiên lên tiếng cười nhạo, “Không có gì.”
“Chỉ là Tống Úc muốn chụp ảnh cho tôi thôi, chẳng phải tôi nên tiến đến gần hơn để cậu ấy chụp cho rõ hơn sao?”
Chu Yến Minh ngẩn ra.
Nhưng anh vẫn cố gắng duy trì biểu cảm trên gương mặt, giọng nói cứng đờ, “Chụp xong rồi thì trở về nghỉ ngơi đi, buổi chiều còn có thi đấu.”
Lục Tỉnh không nói gì nữa, trước khi đi liếc nhìn Tống Úc một cái.
Chu Yến Minh dắt Tống Úc tay, di chuyển đến vị trí xa hơn.
Qua một hồi lâu, 009 mới xuất hiện, [Nhiệm vụ hoàn thành.]
Tống Úc biết nó mất tích là có nguyên do, nên không trách nó, chỉ nhỏ giọng than phiền với nó về việc chụp ảnh.
Chu Yến Minh thình lình lên tiếng, “Cậu chụp ảnh cho anh ta ư?”
Tống Úc kinh sợ đến mức lập tức hoàn hồn, không nói chuyện với 009 nữa.
Chính cậu cũng muốn nhanh chóng quên chuyện này đi, càng không muốn nhắc tới trước mặt Chu Yến Minh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



