Uống xong, Á Cách còn thấy Vi Lâm bịt mũi, vừa nhăn nhó nuốt từng ngụm thuốc ma năng, vừa trừng mắt nhìn mình chằm chằm. Á Cách lập tức nổi hứng, nở một nụ cười rạng rỡ đầy khiêu khích với đối phương.
Cậu ta mấp máy môi, khẩu hình không phát ra tiếng:
"Mày thua chắc rồi!"
Làm xong chuỗi động tác chọc tức, Á Cách không quên giơ cái lọ chỉ còn đọng lại chút xíu thuốc lên lắc lắc trước mặt kẻ kia.
"Đối phó với loại mày, tao chỉ cần uống ngần này là đủ!"
Vi Lâm tức điên lên, hung hăng đập mạnh vỏ chai xuống đất khiến chất lỏng màu xanh lam bắn tung tóe.
"Cậu chọc tức hắn làm gì… cũng chỉ là một thằng nhóc thiếu gia không hiểu chuyện." A Hách cười nhạo.
Chẳng mảy may e ngại việc chọc điên tên thiếu gia này sẽ rước họa vào thân, Á Cách hừ lạnh:
"Cho hắn chừa cái thói không có việc gì cũng đi kiếm chuyện với chúng ta."
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hiệp thi đấu thứ ba nhanh chóng bắt đầu. Vì Á Cách đã dẫn trước hai ván nên đây sẽ là ván quyết định. Theo thông lệ, ván quyết định luôn đi kèm với màn cá cược.
A Hách rất muốn cược cho Á Cách, dẫu sao họ cũng thừa biết tên thiếu gia kia có mấy cân mấy lạng. Ngặt nỗi tiền bạc đã dốc sạch vào mớ thuốc hôm qua, lục lọi khắp người lúc này cũng chỉ moi ra được vỏn vẹn hai đồng vàng. Dù vậy, A Hách vẫn dứt khoát đặt hết số tiền còm cõi ấy vào bạn mình.
Trên bàn cược, số người đặt cho hai bên khá ngang ngửa, song phe theo Vi Lâm vẫn nhỉnh hơn một chút. Đa số đều suy luận theo lẽ thường: hai ván đầu thắng có thể là do chênh lệch thực lực, nhưng bước sang ván thứ ba, dù là võ giả lợi hại đến đâu cũng chẳng thể gồng mình đánh chỉ dựa vào chút võ khí tàn dư.
Ai nấy đều tận mắt chứng kiến Á Cách chỉ nhấp một ngụm thuốc ma năng nhỏ xíu, chênh lệch một trời một vực với cảnh Vi Lâm nốc thuốc ừng ực hết lọ này đến lọ khác. Chính điều này đã đẩy tỷ lệ cược của Á Cách lên mức một ăn hai, trong khi Vi Lâm chỉ là một ăn một.
Chỉ cần Á Cách thắng, A Hách sẽ đút túi bốn đồng vàng, cộng thêm hai đồng tiền gốc ban đầu. Nhờ có màn cá cược, bầu không khí trên sân lập tức bùng nổ, nóng rực hơn bao giờ hết.
"Thiếu gia cố lên! Đánh bại nó đi!"
"Tiến lên Á Cách! Mày đã ăn hai ván rồi! Bùng nổ khí thế như ban nãy xem nào!"
"Vi Lâm, mày tuyệt đối không được thua! Tiền cơm của ông đây đập hết vào mày rồi đấy!"
…
Tiếng hò reo cổ vũ của đám đông khiến diễn biến hiệp ba càng thêm phần máu lửa. Nhìn qua tưởng chừng kỳ phùng địch thủ, nhưng những kẻ tinh đời đều dễ dàng nhận ra Á Cách đang thất thế. Chuyện này cũng dễ hiểu, suy cho cùng cả hai đều là võ giả cấp năm. Á Cách chẳng qua nhờ dạn dày kinh nghiệm thực chiến nên mới hạ đo ván được vị thiếu gia vốn quen thói há miệng chờ sung kia tận hai lần.
Làm gì có chuyện một người không chịu hồi phục thể lực lại có thể liên tiếp đánh bại đối thủ cùng cấp độ tới ba lần cơ chứ?! Á Cách càng tỏ ra đuối sức, Vi Lâm lại càng sướng rơn. Nhớ lại mối nhục ban nãy, hắn ta liền hạ quyết tâm phải đè đầu cưỡi cổ đánh Á Cách tới tấp để phục hận.
Đứng lẫn trong khán giả, A Hách lại chẳng mảy may lo lắng… Người ngoài không nhìn thấu, chứ cậu ta còn lạ gì! Cái tên Á Cách này vốn ranh ma, bộ dạng này mười mươi là đang vờ vịt trêu ngươi để chọc tức Vi Lâm đây mà. Chẳng có gì cay cú và tuyệt vọng hơn việc chiến thắng đã mấp mé bên tay rồi mà bỗng chốc tan thành mây khói.
Quả nhiên không ngoài dự đoán. Ngay lúc mọi người đinh ninh Á Cách sắp sửa rớt đài, cậu ta bỗng xoay người ngoạn mục, tung mình nhảy phốc ra sau lưng Vi Lâm.
"Rầm!"
Một chưởng dứt khoát tung ra, Vi Lâm lại một lần nữa rơi tự do khỏi võ đài.
"Thắng bại đã rõ! Á Cách toàn thắng đánh bại Vi Lâm!" Thầy trọng tài dõng dạc tuyên bố kết quả.
Khắp khán đài, những kẻ lỡ dốc tiền cược Vi Lâm lật kèo đồng loạt kêu la oai oái. Chẳng phải họ không tin Á Cách sẽ thắng, mà chỉ đơn giản là họ không cam tâm chấp nhận việc mình vừa trắng tay.
Vi Lâm trân trối nhìn Á Cách với vẻ mặt không thể tin nổi. Khi ánh mắt va phải lọ thuốc trên tay đối thủ, hắn như sực ngộ ra điều gì.
"Tôi không phục! Tôi muốn tố cáo! Á Cách gian lận!"
Giọng hắn ta gào lên rống rã, vang vọng khắp toàn bộ đấu trường.
Trọng tài chau mày tỏ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn. Kết quả rành rành ra đó, dưới bao nhiêu con mắt soi mói, Á Cách lấy đâu ra cơ hội mà gian lận! Rõ ràng là kẻ này thua mà không dám nhận!
Đọc được biểu cảm của trọng tài, Vi Lâm biết tỏng chẳng ai tin lời mình. Hắn liền chống tay đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào lọ thuốc ma năng của Á Cách.
"Tôi nghi ngờ thứ trên tay cậu ta không phải thuốc ma năng, mà là thuốc thăng cấp!"
Thuốc thăng cấp, đúng như tên gọi, là loại dược tễ giúp tăng vọt thực lực. Với những võ giả ở đẳng cấp của bọn họ, chỉ cần một lọ thuốc thăng cấp sơ cấp cũng đủ sức đôn bồi trọn vẹn một bậc sức mạnh.
Á Cách kinh ngạc nhìn Vi Lâm, hoàn toàn cạn lời trước khả năng hoang tưởng của vị thiếu gia này. Hắn ta tự đề cao bản thân quá rồi đấy, đối phó với hạng người như hắn mà cũng ép cậu ta phải dùng đến thuốc thăng cấp sao? Có cần thiết không hả?
Dẫu sao Vi Lâm cũng là cậu ấm ngậm thìa vàng từ bé. Thấy vẻ mặt đờ đẫn của Á Cách, hắn lại càng đinh ninh mình đã gãi đúng chỗ ngứa.
"Tôi yêu cầu kiểm tra thuốc của cậu ta! Nếu phát hiện bất thường, Á Cách buộc phải hủy tư cách thi đấu!"
Đây là giải đấu quy mô toàn khối, ảnh hưởng trực tiếp đến thứ hạng chung cuộc cả năm học. Hơn nữa, xếp hạng này còn quyết định điểm số và đánh giá tốt nghiệp nên tính chất quan trọng khỏi bàn cãi. Bất kỳ hành vi gian lận nào cũng sẽ bị ghi thẳng vào học bạ, trở thành một vết nhơ không thể gột rửa.
Trọng tài liếc nhìn lọ thuốc trên tay Á Cách. Bất luận thế nào, đánh giá từ vẻ ngoài thì đây đích thị là một lọ thuốc ma năng sơ cấp bình thường đến không thể bình thường hơn. Nhưng ngặt nỗi tuyển thủ đã lên tiếng chất vấn, nếu không làm cho ra nhẽ thì cũng khó ăn nói.
Á Cách chậc chậc hai tiếng, quăng cho hắn một ánh nhìn đầy khinh bỉ.
"Đứa nào bẩm với mày đây là thuốc ma năng sơ cấp? Thứ này là thuốc trung cấp đấy! Mày định dùng hai lọ sơ cấp để đổi à? Tính lừa kẻ ngốc chắc!"
Những gì Á Cách thốt ra đều là sự thật, nhưng trong mắt Vi Lâm, cậu ta chỉ đang kiếm cớ giữ rịt lấy lọ thuốc. Á Cách càng làm mình làm mẩy, Vi Lâm lại càng sinh nghi, đồng thời củng cố vững chắc hơn suy đoán của bản thân.
"Mày mới đang lừa kẻ ngốc đấy! Bộ mày tưởng tao chưa thấy thuốc trung cấp bao giờ chắc? Cứ đợi Dược sư Tề Nạp tới, chỉ cần ông ấy phán đây là thuốc trung cấp, tao đền cho mày gấp mười lần!"
Mắt Á Cách sáng rực. Cậu ta chỉ chờ mỗi câu này của Vi Lâm thôi.
"Một lời đã định, có trọng tài làm chứng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


