Anh ta còn chưa kịp hiểu ra, Tô Mạt đã chốt lại một câu cuối:
"Cho dù thiên phú thực sự có thể quyết định nhiều thứ như vậy… nhưng thiên phú vốn dĩ là thứ bẩm sinh… liệu tư chất của anh có thật sự kém cỏi từ trong trứng nước như thế không?"
Lời này của Tô Mạt quả thực vô cùng thẳng thắn. Lâm An Phi dẫu sao cũng là thiếu chủ của một gia tộc lớn, sao có thể không hiểu ẩn ý bên trong. Cô chỉ thiếu điều chỉ thẳng vào mặt anh ta mà mắng: "Cái đồ ngốc này, bị người ta hãm hại mà còn không biết, lại đi tin sái cổ rằng thực lực mình kém là do thiên phú tồi!!"
Ngay cả Lâm Tứ và Lâm Lục cũng lờ mờ nhận ra điểm bất thường trong lời nói của bà chủ Tô. Chẳng qua e ngại Lâm An Phi đang ở đây nên bọn họ không dám trực tiếp mở miệng hỏi.
Lâm An Phi hít sâu một hơi, tâm trạng nhất thời cực kỳ phức tạp. Lần này anh ta chân thành chắp tay hành lễ với Tô Mạt, giọng điệu mang theo vài phần biết ơn.
"Vậy xin hỏi bà chủ Tô, hiện giờ Lâm mỗ nên làm thế nào?"
"Ký chủ sao vậy? Lẽ nào chuyện của vị Lâm thiếu chủ này rất khó giải quyết sao?"
"…" Tô Mạt im lặng không nói.
Đây là lần đầu tiên Hệ thống thấy ký chủ nhà mình như vậy, không khỏi có chút kinh ngạc. Đi kèm với sự kinh ngạc là cảm giác nghi hoặc và hoang mang. Mãi một lúc sau, nó mới nghe thấy Tô Mạt hậm hực thốt lên một câu:
"Tỏ vẻ nguy hiểm khó thật đấy…"
Hệ thống: "???"
So với cái kiểu nói chuyện dông dài một tràng đại hải mà chẳng đi vào trọng tâm như lúc nãy… Tô Mạt vẫn thích nói tiếng người bình thường hơn.
Nhưng người ta dẫu sao cũng là thiếu chủ, cô vẫn phải làm ra vẻ sâu sắc một chút thì người ta mới tin tưởng được! Chứ nếu cô huỵch toẹt ra rằng: "Anh bị hãm hại rồi, mau đi dùng trợ thủ võ đạo kiểm tra đi!", Tô Mạt dám cá là hình tượng và đẳng cấp của tiệm tạp hóa chắc chắn sẽ giảm sút thê thảm trong lòng vị thiếu chủ này.
Đó là điều cô không hề mong muốn.
Thực ra Tô Mạt để tâm đến Lâm An Phi như vậy cũng có tính toán riêng của mình. Nguồn khách hiện tại của tiệm tạp hóa chủ yếu đến từ ba phía. Thứ nhất là những người vô tình bước vào Rừng Thuần Thú rồi phát hiện ra cửa tiệm, giống như Á Cách và A Hách lúc trước. Thứ hai là học viên trong học viện - phần lớn đều do Á Cách và A Hách giới thiệu tới.
Loại còn lại là những người được khách quen tự phát giới thiệu sau khi trải nghiệm và thấy đồ trong tiệm thực sự hiệu quả. Nếu chỉ dựa vào ba nguồn khách này, tốc độ mở rộng quy mô và nâng cao độ nhận diện của cửa tiệm sẽ rất chậm.
Vì vậy, cô luôn cần thêm nhiều người giúp mình quảng bá. Hơn nữa, người đó nhất định phải có quyền thế, có địa vị, lời nói đủ trọng lượng để khiến kẻ khác tin phục.
Lâm An Phi chính là lựa chọn hoàn hảo nhất lúc này. Chuyện thiếu chủ nhà họ Lâm tuổi đã cao mà thực lực lại thấp kém gần như ai trong thành cũng biết. Chỉ cần đồ của cô giải quyết được vấn đề, giúp anh ta nâng cao thực lực, vậy thì sau này chính bản thân anh ta sẽ trở thành biển quảng cáo sống tuyệt vời nhất cho tiệm tạp hóa.
Với địa vị và sức ảnh hưởng của nhà họ Lâm, lời họ nói ra hẳn phần đông mọi người sẽ tin tưởng. Dù sao Bình An Thành - nơi cô đang sống - có bốn đại gia tộc, nhà họ Lâm chính là một trong số đó. Hai là gia tộc Cáp Nhĩ của vị tiểu thiếu gia Vi Lâm kia. Người của hai gia tộc còn lại thì Tô Mạt chưa từng gặp, cũng chưa có cơ hội tiếp xúc.
Cho nên hiện tại cô chỉ đành trông cậy vào vị Lâm thiếu chủ này thôi.
Dù vậy, xem ra mọi chuyện hiện giờ vẫn diễn ra khá suôn sẻ. Vị Lâm thiếu chủ này là một người thông minh, hẳn anh ta cũng đoán được dụng ý của cô. Chỉ có điều anh ta chẳng bận tâm. Miễn là giải quyết được vấn đề trên người mình, đương nhiên anh ta sẽ không ngại quảng cáo giúp cửa tiệm một tay.
[Vui lòng lấy đá năng lượng đi.]
Quay trở lại hiện tại.
Lâm An Phi đã chuẩn bị xong đá năng lượng theo đúng tờ hướng dẫn. Kế đó, anh ta đặt viên đá vào rãnh của trợ thủ võ đạo rồi bước vào trong khoang. Ngay khoảnh khắc phát hiện có người, cỗ máy liền đóng cửa khoang lại.
Nhất thời, khách khứa trong tiệm thi nhau tò mò xúm lại xem. Bọn họ thực ra đã phát hiện hai món đồ to lớn này từ sớm. Ai cũng muốn thử nhưng lại chẳng ai dám. Giờ thật vất vả mới có người chịu làm "chuột bạch", đương nhiên họ phải xúm lại xem trò vui.
Tiện thể âm thầm kiểm chứng xem cái trợ thủ võ đạo này có thật sự thần thánh như lời giới thiệu hay không. Liệu nó có thật sự đưa ra được những phân tích hợp lý dựa trên tố chất cơ thể cùng ưu nhược điểm riêng của từng võ giả. Nếu thứ này thật sự hữu dụng, khéo sau này tiền đi học ở học viện cũng tiết kiệm được luôn!
"Mọi người nói xem cái trợ thủ võ đạo này có tác dụng thật không?"
"Chắc là có đấy, cậu còn lạ gì bà chủ Tô nữa? Chỗ cô ấy nhiều đồ kỳ lạ thế cơ mà…"
"Nếu hiệu quả thật thì chẳng phải tôi có thể cho con trai nghỉ học luôn sao? Học phí một năm cũng tốn mấy trăm kim tệ lận! Thà cầm số tiền đó tới đây đo đạc vài lần còn hơn!"
"Tôi thấy cậu bị ngốc rồi à?! Máy móc dù có tác dụng đến mấy thì chắc chắn cũng không thể bằng thầy giáo được!! Huống hồ trợ thủ võ đạo chỉ có thể đưa ra lời khuyên, kinh nghiệm thực chiến cụ thể vẫn phải đến học viện mới tích lũy được chứ."
…
Người này nói cũng rất có lý. Trợ thủ võ đạo dẫu có lợi hại đến đâu cũng không thể thay thế hoàn toàn vai trò của học viện. Cùng lắm là cung cấp chút hỗ trợ những lúc người ta mất phương hướng, không biết nên tu luyện tiếp thế nào. Đây cũng là lý do Tô Mạt cảm thấy nó không đáng giá sáu mươi kim tệ.
Thật ra cô thấy mười kim tệ vẫn hơi đắt, nhưng hết cách rồi, đây đã là mức giá gốc. Còn về đá năng lượng, khách hàng hoàn toàn có thể tự cung tự cấp.
Trong trường hợp có võ giả dưới cấp ba cần dùng, Tô Mạt cũng đã chuẩn bị sẵn đá dự phòng. Tổng cộng có một trăm viên, mỗi viên tốn một kim tệ. Nguồn gốc của số đá này cũng chính từ các võ giả mà ra. Chỉ cần số lượng ít hơn một trăm, Hệ thống sẽ tự động thu mua từ mọi người với giá một kim tệ một viên, đủ một trăm viên sẽ dừng.
Thực chất Hệ thống đóng vai trò như một bên trung gian không thu phí, lấy đá năng lượng của vị khách này bán lại cho vị khách khác. Những người bán vừa kiếm được chút tiền lẻ, lại vừa giúp đỡ được người khác. Vừa thuận tiện lại vô cùng đơn giản.
Bất tri bất giác, thời gian từng giây từng giây trôi qua.
Tô Mạt đã nhìn thấy con số trên trợ thủ võ đạo tăng từ "0" lên "42". Nói cách khác, bốn mươi hai giây đã trôi qua…
Theo lý thuyết, kiểm tra cho một võ giả cấp ba tốn cùng lắm là năm đến mười giây. Thời gian kiểm tra của Lâm An Phi lúc này quả thực có hơi bất thường rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
