"Người đã uống Huyền Vũ Đan thời gian này tốt nhất nên củng cố thực lực bản thân. Đột phá quá vội vàng, cấp bậc võ giả sẽ chẳng khác nào khúc gỗ khô mục rỗng bên trong, chỉ cần bẻ nhẹ cũng gãy."
"Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày tiệm sẽ lên kệ từ năm đến mười viên Huyền Vũ Đan. Bất kỳ ai đã dùng loại đan dược này trong vòng mười ngày đều không được phép mua thêm."
Đám đông nghe vậy trong lòng đều nảy sinh e dè, chẳng ai dám làm càn. Dẫu bà chủ Tô trông có vẻ không giống võ giả, nhưng chỉ nội việc cô có thể lấy ra ngần ấy bảo bối thần kỳ cũng đủ chứng minh người này tuyệt đối không hề đơn giản.
Huống hồ những lời cô nói đều vô cùng có lý. Trên đời này làm gì có chuyện tốt đến mức cứ vung tiền là mua được thực lực. Đan dược cùng lắm chỉ đóng vai trò phụ trợ, phần lớn vẫn phải dựa vào chính bản thân họ.
"Ngoài ra, phàm là mua đồ trong tiệm, trừ phi không đủ tiền thanh toán, bằng không ai cầm được trước thì là của người đó, nghiêm cấm cướp bóc."
Đây đều là những quy tắc cơ bản nhất, dẫu Tô Mạt không nhắc nhở thì phần lớn khách hàng cũng sẽ tự giác tuân thủ. Một số ít kẻ mang tâm tư vặn vẹo vốn định giở trò, nay nghe cô dằn mặt cũng đành ngoan ngoãn vứt bỏ ý đồ xấu.
Một khi Huyền Vũ Đan đã hết phần, những người còn lại liền chuyển dời sự chú ý sang loại thuốc khác - [Tẩy Tủy Đan].
Nếu là người sống ở thế giới của Tô Mạt, chắc chắn sẽ chẳng xa lạ gì với cái tên này. Tẩy Tủy Đan, đúng như tên gọi, chính là gột rửa cốt tủy của võ giả, đào thải mọi tạp chất trong cơ thể ra ngoài. Kết quả mang lại là giúp nâng cao tư chất, đẩy nhanh tốc độ tu luyện về sau.
Ngặt nỗi người ở thế giới này căn bản mù tịt về thứ thuốc lạ hoắc đó, lại càng không có khái niệm gột rửa cốt tủy là gì. Tuy nhiên, xuất phát từ lòng tin dành cho bà chủ Tô, ba người nhanh chân nhất vẫn đánh liều mua lấy Tẩy Tủy Đan.
Trước khi họ kịp nuốt thuốc vào bụng, Tô Mạt đã chỉ dẫn họ bước vào căn phòng nhỏ mới được xây dựng ở tầng một để sử dụng. Ôm bụng đầy nghi hoặc, ba người nọ vẫn ngoan ngoãn nghe lời bước vào trong.
Chỉ có Tô Mạt biết rõ, sau khi dùng Tẩy Tủy Đan, bề mặt da thịt con người sẽ bài tiết ra vô vàn tạp chất. Kẻ có tư chất càng kém thì tạp chất càng nhiều. Những thứ này không chỉ có mùi hôi hám buồn nôn mà trông còn cực kỳ mất mỹ quan, nên cô đã đặc biệt chuẩn bị sẵn phòng tắm cho họ.
Bên trong phòng tắm trang bị đầy đủ tiện nghi, ngoài việc tắm rửa còn tích hợp cả chức năng giặt sấy quần áo. Để hoàn thiện màn cải tạo này, Tô Mạt cũng phải cắn răng tốn kha khá tiền.
Vì người bên ngoài hoàn toàn không thể nhìn thấu tình hình bên trong phòng, họ chỉ đành tự suy đoán xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Chốc lát sau, người đầu tiên bước ra ngoài.
Đám đông chỉ thấy người nọ mang khuôn mặt cuồng hỉ, nhanh chóng bước nhanh đến trước mặt bà chủ Tô rồi trịnh trọng nói lời cảm tạ với thái độ vô cùng chân thành. Ngay sau đó, người này liền lao vút ra khỏi tiệm tạp hóa.
Cảnh tượng này khiến mọi người ngơ ngác nhìn nhau đầy khó hiểu. Chỉ có Tô Mạt biết, người nọ chắc chắn đang vội vã chạy về để tu luyện.
Một đường ống nước bị tạp chất làm tắc nghẽn so với một đường ống hoàn toàn mới tinh sạch sẽ, tốc độ dòng chảy hiển nhiên là một trời một vực. Lần đầu cảm nhận được cơ thể mới mẻ sau quá trình thanh tẩy, sự bỡ ngỡ chỉ là phần nhỏ, nhường chỗ cho sự kích động và phấn khích tột độ, khiến người ta hận không thể lập tức nhắm mắt lao vào tu luyện.
"Người ban nãy dường như đâu có thăng cấp đúng không? Cớ sao lại vui sướng đến vậy… Hơn nữa tôi nhìn thấy trên người cậu ta có chút tạp chất nào đâu."
"Ai mà biết được, lúc nãy phản ứng chậm quá… Đợi người thứ hai ra ngoài rồi tóm lại hỏi thử là xong."
Lại thêm một lát sau, người thứ hai và người thứ ba cùng nhau bước ra ngoài. Bọn họ cũng giống hệt vị khách đầu tiên, sau khi ríu rít nói lời tạ ơn với Tô Mạt liền vội vội vàng vàng phi thẳng ra cửa. Đáng tiếc lần này, đường đi của họ lại chẳng hề suôn sẻ như người đi trước.
"Hai vị khoan hẵng đi, kể nghe chút xem loại thuốc đó hiệu quả thế nào?"
"Đúng đó, cái thứ tạp chất kia rốt cuộc là cái quái gì vậy? Tôi thấy ba người trước khi vào và sau khi ra có khác biệt gì đâu!"
Có lẽ nhờ cốt tủy được gột rửa sạch sẽ, thân thể nhẹ bẫng nên tâm trạng của họ cũng phơi phới hơn hẳn. Dù lòng đang nóng như lửa đốt muốn về tu luyện ngay, nhưng thấy nhiều người tò mò như vậy, họ cũng có ý nán lại giúp bà chủ Tô quảng bá một phen.
"Nhiều tạp chất kinh khủng, thảo nào hồi nhỏ lúc kiểm tra lại nói tư chất của tôi kém…"
"Mọi người không biết đâu, sau khi nuốt thuốc, khắp người trào ra toàn thứ bùn đen nhơm nhớp, thối um lên… May mà ngồi trong phòng kín, bằng không thì nhục nhã chết mất."
"Nói mới thấy bà chủ Tô vô cùng tâm lý, bên trong có sẵn phòng tắm, lại còn trang bị cả đồ giặt sấy quần áo, trông mới mẻ kỳ lạ lắm."
"Giờ tạp chất bị đào thải sạch sẽ, tôi chỉ cảm thấy toàn thân thư thái vô cùng. Quan trọng nhất là tôi mơ hồ nhận ra tốc độ tu luyện của mình dường như đã nhanh hơn đôi chút."
Hai người kẻ tung người hứng, dăm ba câu đã kể rõ ngọn ngành sự việc. Thế nhưng đám đông vây quanh suy cho cùng chưa từng dùng Tẩy Tủy Đan, lại càng chưa thấy qua bộ dạng người khác sau khi dùng thuốc, nên cứ nghe ríu cả tai mà vẫn nửa hiểu nửa mù mờ.
Chia sẻ đến đây, hai người nọ cũng cáo từ rời đi. Chút cảm giác diệu kỳ của Tẩy Tủy Đan này chỉ có người tự mình nếm thử mới thấu hiểu được trọn vẹn, dùng lời nói diễn tả cũng chỉ vô ích.
Thấy bộ dạng họ quả thực quá nôn nóng, mọi người cũng không đành lòng ngáng đường thêm. Mặc dù vẫn chưa mường tượng ra tác dụng cụ thể của Tẩy Tủy Đan, nhưng trong tâm trí đám đông bấy giờ đều đóng đinh một nhận thức rõ ràng - Tẩy Tủy Đan này! Cũng là cực phẩm!
Đáng tiếc thay, đợi đến khi họ bừng tỉnh, hùng hổ quay đầu định hốt nốt hai bình đan dược cuối cùng thì trên kệ hàng đã trống trơn. Hóa ra trong lúc bọn họ còn mải mê chất vấn, đã có kẻ chớp thời cơ nẫng tay trên rồi tót thẳng vào phòng kín.
Mặc kệ đám đông bên ngoài vỗ đùi đấm ngực kêu trời uổng phí, những kẻ may mắn giành được hai bình Tẩy Tủy Đan cuối cùng đang sướng rơn tận hưởng cảm giác bồng bềnh nhẹ tựa lông hồng. Họ vừa hí hửng đắc ý, vừa thầm tạ ơn trời đất vì bản thân đã nhanh tay lẹ mắt. Kẻo không thì lại chịu cảnh sôi hỏng bỏng không.
…
…
"An Phi à… Cha cũng đâu muốn ép con, nhưng con cũng biết đấy…"
Lâm An Phi khẽ lắc đầu, cắt ngang dòng tâm sự sầu não của người cha.
Trường hợp của Lâm An Phi thực chất chính là như vậy. Chỉ nhờ từ nhỏ đến lớn được gia tộc đắp lên người vô số trân cầm dị thú, kỳ hoa dị thảo mới miễn cưỡng đẩy cậu lên nổi võ giả cấp ba. Nhưng ngần ấy thực lực làm sao mà đủ!
Phải biết rằng trong nội bộ gia tộc hiện tại, ngay cả đứa trẻ có thiên phú tầm thường nhất khi đến tuổi của cậu, chí ít cũng đã vươn tới thực lực võ giả cấp sáu, cấp bảy. Vậy mà con trai ông lại lẹt đẹt ở cấp ba. Võ giả cấp ba trẻ tuổi nhất gia tộc kém cậu tận hơn mười tuổi!
"Chuyện của mẹ con, ta vẫn chưa nói với bà ấy…"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

