Nhờ có Dung Tinh Dẫn là dị năng giả hệ không gian cấp S, nên nhóm có thể mang theo không gian rộng lớn, nồi niêu bát đũa và cả dụng cụ nấu nướng đều được chuẩn bị đầy đủ.
Đội có hai người phụ trách nấu ăn là người thường, một là bác đầu bếp trung niên hiền lành, người còn lại chính là Tô Yên Mị được sắp xếp tạm thời thay thế.
Nhắc đến Tô Yên Mị, ánh mắt đám dị năng giả nhìn cô cũng trở nên phức tạp.
Không phải vì bản thân cô có gì truyền kỳ, mà vì gương mặt giống với nữ thần căn cứ Từ U đến năm phần, cộng thêm bạn trai dị năng giả cường đại là Chung Nhiên và những rắc rối với chính Từ U, đúng là một bộ phim cẩu huyết kinh điển.
Giờ lại thấy phong cách ăn mặc của cô gần như giống hệt Từ U, biểu cảm mọi người càng trở nên vi diệu.
Bị bao ánh nhìn lạ thường đổ dồn, Tô Yên Mị cụp mắt, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Cô nhẹ giọng đáp một tiếng, rồi cúi đầu theo bác đầu bếp đi chuẩn bị nguyên liệu.
Nhìn bóng lưng giống hệt Từ U của cô, Quý Hiên khoanh tay, hừ lạnh một tiếng đầy khó chịu.
Một dị năng giả bên cạnh nhẹ giọng khuyên: “Cô ấy cũng đáng thương thật mà.”
“Bị người ta xem như thế thân của chị Từ…”
“Chuyện này anh Chung đúng là làm không được đẹp cho lắm…”
Âm thanh bàn tán sau lưng dần dần lùi xa, Tô Yên Mị cụp mắt, làm trợ thủ phụ bếp theo yêu cầu của đầu bếp.
Dung Tinh Dẫn thì lấy nguyên liệu nấu ăn từ không gian ra đưa cho đầu bếp. Hắn đứng bên cạnh, ánh mắt mang theo chút hứng thú nhìn về phía Tô Yên Mị đang cố bắt chước Từ U đến bảy phần giống.
Ánh mắt hắn không hề kiêng dè, cứ thế dừng lại trên người cô gái.
Tô Yên Mị lại không nhìn hắn lấy một lần, chỉ cúi đầu chăm chú làm việc của mình.
Nhìn gương mặt nghiêng dịu dàng tĩnh lặng ấy, Dung Tinh Dẫn chợt thấy ngẩn ngơ.
Hắn siết chặt lòng bàn tay, đến khi cảm nhận được cơn đau nhói mới thu lại ánh nhìn đang dần mê muội.
Giống chị Từ như vậy, bảo sao Chung Nhiên lại chọn cô làm thế thân.
Những trò mồi chài vụng về trước kia, sao có thể sánh được với dáng vẻ im lặng ngoan ngoãn hiện giờ.
Tô Yên Mị giúp anh nghiêng bình nước, để tiện chà rửa các ngón tay.
Dòng nước lướt qua những đốt ngón tay đeo găng đen, bàn tay của người đàn ông thon dài, phần lộ ra ngoài trắng lạnh như sứ, đẹp đến mức mang cảm giác điêu khắc.
Giống như con người anh vậy, mỹ lệ nhưng lạnh lẽo.
Lục Kính không nấn ná lâu, trước khi rời đi chỉ khẽ liếc nhìn cô một cái.
Chờ người đàn ông đi xa, nhân lúc đang thái rau, Tô Yên Mị mới vươn đầu lưỡi liếm nhẹ môi dưới đầy đặn.
Từng gặp không ít đàn ông hoặc tà mị yêu dã, hoặc dịu dàng thuần khiết, hoặc tuấn tú tinh xảo, nhưng kiểu như Lục Kính vừa lạnh lùng vừa gợi cảm thì đây là lần thứ hai cô thấy.
Lần đầu tiên gặp người đó, thật sự rất đáng ghét. Nhưng cô đã trừng phạt anh rồi, để cả đời này anh không thể quên được cô.
Có lẽ nhận ra ký chủ đang có suy nghĩ khác thường với nam chính, hệ thống tân thủ run rẩy kêu gào trong tai cô.
[Không được đâu, không được đâu!]
[Nam chính là của nữ chính mà aaa!]
[Chúng ta chỉ phụ trách ngược tra nam thôi mà huhu!]
“Được rồi được rồi~” Tô Yên Mị như dỗ trẻ con, vừa làm việc vừa thuận miệng dỗ dành.
Giọng nói nhẹ nhàng mềm mại như tơ, khiến hệ thống người mới bất giác im bặt, còn đưa cánh tay nhỏ dài ra gãi gãi đầu, bị dỗ đến đỏ cả mặt.
Đáng ghét quá đi mất, sao ký chủ lại dịu dàng như vậy chứ!
Chẳng trách mỗi lần cô sinh nhật, cả hai giới tiên yêu, thậm chí nhân giới cũng gửi quà chúc mừng.
Khi còn sống một mình trong động phủ, Tô Yên Mị thường xuống bếp nấu nướng giải sầu. Lúc này, cô làm theo chỉ dẫn của đầu bếp, thành thạo thái rau thành sợi, thành khối.
Điều kiện có hạn, đầu bếp nấu món mì đơn giản, rưới lên nước sốt thơm lừng, mỗi người được chia một bát, mùi thơm thức ăn lan tỏa khắp kho hàng.
Tiếng trò chuyện xôn xao che lấp cả tiếng mưa rào bên ngoài.
Tô Yên Mị ôm bát mì, lặng lẽ ngồi sau bếp lò, hiện diện yếu ớt như thể không có ở đó.
Cô xuyên đến lúc cả nhóm đang vào siêu thị.
May mắn là có ký ức của nguyên chủ, giúp cô kịp thời phản ứng đúng trong mọi tình huống.
Dù sống ở thế giới khác nhau, nhưng trải nghiệm của nguyên chủ lại có điểm giống với cô.
Nguyên chủ xuất thân từ vùng núi nghèo khó, từ nhỏ học giỏi, nhờ sự giúp đỡ của người tốt bụng mà từng bước thi đậu Đại học Hải Thành - một trong những trường đứng đầu cả nước.
Cô ấy trưởng thành sớm hơn bạn bè đồng trang lứa, vào đại học đã biết tận dụng mọi ưu thế để khiến cuộc sống mình dễ chịu hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)