Bầu trời đêm u ám, màn mưa dày đặc bao phủ khắp thị trấn hoang phế.
Những “người” với tứ chi cứng đờ lờ đờ bước đi dọc theo con phố ướt đẫm, lặp đi lặp lại.
Cửa siêu thị đã được đóng chặt, chắn lại cơn mưa bên ngoài đang tạt vào.
Lũ tang thi ẩn nấp bên trong đều bị dị năng giả tiêu diệt sạch, não bị moi ra để lấy tinh hạch.
Một thanh niên với mái tóc xanh bạc cầm dao trong tay, lưỡi dao còn vương vết máu khô đỏ sẫm. Hắn xách xác một con tang thi cháy đen vứt sang bên cạnh, trên mặt vẫn là nụ cười tươi rói: “Anh Lục, không ngờ ở đây lại có tang thi cấp cao đấy.”
Tang thi cấp cao đã có chút trí tuệ, có thể điều khiển tang thi thường tấn công theo lệnh.
Vừa nãy con đó còn chưa kịp gào lên, đã bị dị năng của Lục Kính đánh chết tại chỗ.
Người đứng đầu hàng, cũng là người cao lớn nhất không đáp lời. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của anh lướt qua những dãy kệ hàng lộn xộn đã trống hơn phân nửa.
Quý Hiên thu dao vào vỏ, bước nhanh đến gần, đưa viên tinh hạch xanh nhạt vừa lấy ra cho Lục Kính.
Lục Kính đưa tay đeo găng đen nhận lấy, tinh hạch vừa chạm vào tay đã hóa thành bụi vụn, lặng lẽ rơi xuống.
Tinh hạch tang thi có thể bổ sung năng lượng tiêu hao cho dị năng giả, thậm chí có cơ hội khiến người thường thức tỉnh dị năng.
Cấp bậc tinh hạch càng cao thì năng lượng càng nhiều, khả năng thức tỉnh dị năng cũng càng lớn.
Vì vậy, tinh hạch là đơn vị lưu thông cứng trong các căn cứ lớn, có thể đổi điểm tích lũy, vật dụng sinh hoạt, thậm chí cả nơi ở. Trong đó, càng là tinh hạch cấp cao thì càng là món hàng quý hiếm.
Lúc này, đám dị năng giả vẫn đang nhanh chóng moi tinh hạch. Cô gái đứng cuối hàng gần cửa nhất, sắc mặt hơi tái, trông như bị cảnh tượng kinh hoàng trước mắt dọa cho sợ hãi.
Viền mắt cô nhanh chóng ửng đỏ, gương mặt vốn đã yếu đuối đáng thương nay càng thêm khiến người ta xót xa.
Cô mặc áo sơ mi tay dài bằng voan trắng, cổ áo xếp nếp đầy thiết kế, bên dưới là chiếc quần bò xanh ôm sát, tôn lên vòng eo nhỏ gọn có thể nắm trọn trong tay, cùng đôi chân dài thon mảnh.
Dáng vẻ yếu ớt như dễ vỡ kia khiến một dị năng giả bên cạnh nhanh chóng chú ý, vô thức lấy viên kẹo từ kệ lén đưa cho cô.
Tô Yên Mị cắn môi khẽ nói cảm ơn, mắt cụp xuống, hàng mi cong khẽ run rẩy, một giọt lệ âm thầm rơi xuống.
Trong suốt lấp lánh, như ngôi sao rơi từ trời cao xuống.
Dị năng giả vừa đưa kẹo sững người nhìn cô.
Dùng dị năng không gian thu nhặt đồ ăn còn sót lại trên kệ, Dung Tinh Dẫn ngoảnh đầu liếc nhìn bên này. Trên khuôn mặt ngoan ngoãn vô hại của cô ta không hề biểu lộ gì, vẫn nhanh nhẹn tiếp tục thu gom vật tư.
Siêu thị nhỏ chứa hơn chục người cộng thêm xác tang thi, khiến không gian có phần chật chội.
Mưa ngoài trời đập lộp bộp lên cánh cửa kính trong suốt, theo làn nước đọng lại, trong kho hàng phía sau siêu thị thấp thoáng vang lên tiếng động lạ.
Lục Kính vẫn đang lặng lẽ quan sát, không một tiếng động tiến lên phía trước.
Những dị năng giả phía sau cũng lập tức theo sau.
Xuyên qua các dãy kệ, họ nhanh chóng đến trước cửa kho hàng. Khi Lục Kính dùng dị năng hệ phong hất tung cửa, lũ tang thi chen chúc bên trong liền lao ào ra, trông chẳng khác gì hộp cá mòi bị xé toang.
Tang thi với vẻ mặt dữ tợn, tay chân vung vẩy, đồng tử gần như trắng dã, bên trong chằng chịt tơ máu như mạng nhện. Miệng há to gào thét, hàm răng nhe ra vẫn dính máu tươi chưa khô.
Lục Kính không dừng lại, anh ra dấu tay về phía sau, giẫm lên cái xác cháy đen rồi một mình bước vào trong kho.
Chỉ chốc lát, tiếng đánh nhau lại vang lên từ trong đó.
Thế nhưng chưa bao lâu, tiếng gầm gừ của tang thi cũng im bặt.
Lục Kính bước ra, dùng khăn giấy lau tay. Quý Hiên phụ trách dọn dẹp phía sau còn đang bám vào cửa kho, nhìn xác tang thi ngã xuống trong đó. Hắn liếc thấy vầng sáng xanh lam còn sót lại trong đầu tang thi, kinh ngạc nói: “Ghê thật, cái siêu thị cỏn con này mà giấu tới hai con tang thi cấp cao.”
“Dạo này tang thi cấp cao mọc đầy như cỏ ấy nhỉ? Biến dị rồi sao?”
“Biến cỡ nào thì cũng đâu mạnh bằng anh Lục nhà mình.”
“Đúng đấy, anh Lục từng một mình đấu ba con tang thi cấp cao ở Cố thị đấy.”
Tang thi trong siêu thị được dọn sạch, còn thu được một lượng vật tư khá phong phú, bầu không khí trong đội cũng nhẹ nhõm, mọi người cười đùa rôm rả.
Dị năng giả vừa đưa kẹo cho Tô Yên Mị cũng tụt lại sau cùng, cúi đầu dịu dàng an ủi cô.
Sắc mặt cô vẫn còn tái, lặng lẽ cụp mắt, gương mặt nghiêng xinh xắn dịu ngoan khiến dị năng giả nhìn mà tim ngứa ngáy như bị mèo cào.
Quý Hiên ngoảnh lại bắt gặp cảnh ấy, nụ cười nơi khóe môi lập tức biến mất, mày nhíu chặt, giọng cũng không tốt lành gì: “Tô Yên Mị, cô đứng đực ra đó làm gì? Mọi người đói cả rồi, không mau đi nấu cơm đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)