Yến Niên Thời đáp: "Đừng vội, tôi nghe tiếng động, cảm giác cô chỉ mới ăn một chút thôi."
"Tôi đút cho anh trước."
Yến Niên Thời im lặng một lúc rồi nói: "Cô gắp thức ăn vào một cái bát giúp tôi, tôi tự ăn được."
Thật sự không cần phải đút, anh hối hận rồi, ban nãy không nên nói muốn được đút ăn. Anh vẫn còn tay, hơn nữa anh với Lan Họa cũng chưa thân quen lắm, làm vậy có hơi ngượng ngùng.
Thế nhưng, Lan Họa là một người rất kiên định. Cô cảm thấy anh đang cố tỏ ra mạnh mẽ, liền an ủi: "Anh đừng căng thẳng, nào, há miệng ra, a—"
Yến Niên Thời: "..."
Anh định mở miệng nói gì đó, nhưng Lan Họa ra tay quá nhanh, trực tiếp nhét một miếng bông cải xanh vào miệng anh.
Yến Niên Thời từng học qua các khóa lễ nghi, khi trong miệng có thức ăn thì không được nói chuyện. Anh quyết định nhai xong rồi hãy nói, nhưng vừa nuốt xuống, lại bị đút thêm một thìa canh.
Uống xong canh, tiếp theo là một miếng thịt xông khói.
Lan Họa không cho anh cơ hội dừng lại.
Hơn nữa, cô cảm thấy rất vui vẻ khi cho anh ăn. Anh quá ngoan, khiến cô có cảm giác thành tựu, thế nên cứ thế tiếp tục từng miếng một.
Kết quả là Yến Niên Thời từ đầu đến cuối không tìm được cơ hội lên tiếng. Đến khi bụng anh lưng lửng bảy, tám phần, định nói một câu "Đủ rồi", thì lại bị đút thêm một miếng trứng.
Yến Niên Thời học khôn, lần này ăn xong anh không mở miệng nữa.
Lan Họa cầm đũa, thấy anh mím chặt môi, liền hỏi: "Anh muốn uống canh đúng không?"
Yến Niên Thời: "Tôi..."
Rồi một muỗng canh đã được đưa tới.
Lần này, Yến Niên Thời quyết tâm không mở miệng nữa.
Lan Họa lại hỏi: "Anh no chưa?"
Yến Niên Thời mím môi gật đầu.
Lan Họa rút khăn ăn, giúp anh lau miệng.
Yến Niên Thời thở phào, cuối cùng cũng có thể nói chuyện: "Cảm ơn cô."
"Không có gì, tôi đẩy anh về phòng."
"Khoan đã... cô cũng ăn chút đi." Yến Niên Thời cảm thấy cô vẫn chưa ăn no.
"Không cần, tôi..." Lan Họa vừa dứt lời thì dạ dày liền truyền đến một tín hiệu—cô đói rồi.
Đúng là con người thật phiền phức.
"Vậy tôi ăn thêm chút nữa."
Lan Họa bưng bát lên, nhanh chóng ăn hết phần mì cà chua đã nguội, sau đó đứng dậy đẩy xe lăn của Yến Niên Thời định lên lầu.
Nhưng lúc này, quản gia lại đi tới: "Cậu chủ, cô chủ, có một bác sĩ tâm lý tới..."
Mặc dù quản gia gọi tên Yến Niên Thời trước, nhưng ánh mắt lại đầy cung kính nhìn Lan Họa, chờ đợi chỉ thị của cô.
Ánh mắt Yến Niên Thời trở nên lạnh lẽo. Anh đã từng nghe qua suy nghĩ của quản gia, biết ông ta khinh thường mình thế nào. Nhưng anh cũng lười sa thải ông ta—
Dù có đổi một quản gia khác cũng chẳng khá hơn. Toàn bộ người hầu trong biệt thự nhà họ Yến đều có ác ý với anh, thay ai cũng vậy thôi.
Lan Họa nghe thấy hai chữ "bác sĩ tâm lý", chợt nhớ ra trước đó bà Yến từng nói rằng Yến Niên Thời đã khiến không ít bác sĩ tâm lý phải nhập viện vì vấn đề tâm lý của chính họ.
Nghĩ vậy cô liền thấy buồn cười, nhưng cô vẫn muốn tôn trọng ý kiến của phản diện, bèn cúi đầu hỏi: "Anh có muốn gặp bác sĩ này không?"
Yến Niên Thời không muốn gặp.
Ba năm qua, không biết bao nhiêu bác sĩ tâm lý đầy tự tin đến đây, rồi lại hoảng loạn rời đi, cứ như thể anh là mãnh thú hung tàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)