Sau khi An Đồng Đồng ngồi lên ghế phụ, nghe thấy những lời đó, nhìn sang phía Ngôn Húc, liếc mắt liền thấy được Diệp Thiều Hoa.
Thật ra, trong cuộc thi lần trước, An Đồng Đồng đã từng thấy Diệp Thiều Hoa rồi nên hiển nhiên là biết.
"Cô ấy học ở Tam trung, sao thế?" Trong lòng An Đồng Đồng hơi nghi ngờ, nhưng vẫn giữ giọng nói ôn hòa, lúc nhắc tới hai chữ “Tam trung” này, ngữ khí vô cùng lãnh đạm.
Tam trung là loại trường đáng xấu hổ nhất, chỉ cần là gia đình khá giả thì sẽ chẳng để con mình học ở Tam trung.
Học giỏi thì ở Nhất trung, học hơi yếu một chút thì cứ để vào trường quý tộc, hai ngôi trường này đều là trường có giáo viên tốt nhất thủ đô.
Mà Tam trung chỉ là nơi dành cho con cái của những người thuộc giai cấp công nhân, thành tích cũng chẳng coi là giỏi, xếp loại tốt như Hứa Thành Hạo đây chính là trường hợp đặc biệt.
"Em có thấy gương mặt của cô ấy rất giống với hai bác không?" Nghe thấy Tam trung, Ngôn Húc cũng thu lại ánh mắt, nhưng vẫn nói ra một câu.
Nhà họ An mấy đời qua đều là gia đình giàu có, không thể có họ hàng thân thích nào học ở Tam trung được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

