Trong ngục Hình bộ, bà lão bị giam cùng Lý Ninh Vũ đã được thả từ đêm qua.
Căn phòng giam rộng lớn giờ chỉ còn lại một mình nàng.
Bảy ngày không tắm gội, quần áo nhàu nhĩ, lấm bụi. Mái tóc đã xổ tung, nàng phải tự tết lại thành bím cho đỡ rối bời.
Một vệt nắng ấm xuyên qua khung cửa sổ thông gió hẹp, rọi xuống nơi Lý Ninh Vũ đang ngồi. Nàng ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn bầu trời bị giới hạn bởi ô cửa nhỏ. Hoàng hôn dần buông, báo hiệu một ngày nữa sắp trôi qua.
"Lý thị, ngươi có thể đi rồi."
Lý Ninh Vũ ngẩn người, rồi chầm chậm chống tay đứng dậy. Suốt bảy ngày qua, để hạn chế việc phải ra ngoài, nàng chỉ ăn cầm chừng. Bộ y phục khi vào còn vừa vặn, giờ đã rộng thùng thình, trễ cả một vòng.
Nàng theo chân quan sai, đi qua hành lang quen thuộc. Hai bên phòng giam đã vắng bóng người. Thi thoảng, tiếng kêu la thảm thiết của phạm nhân bị tra khảo vẫn vọng lại. Lúc đầu nàng còn thấy rùng mình, về sau cũng dần trở nên tê dại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

