"Không thể nào, Đầu To là người có máu mặt ở đây, chắc anh ấy bận việc gì đó đột xuất thôi. Mình đợi thêm chút nữa xem sao!" Lưu Dương run rẩy lên tiếng, chẳng biết là đang an ủi Nguyễn Chí Cường hay đang tự lừa dối chính mình.
Trong lòng Nguyễn Chí Cường lúc này trống rỗng đến cực điểm. Ông ta ngước mắt nhìn Lưu Dương, rồi lại lầm lũi cúi đầu, không thốt ra được nửa lời.
Họ kiên trì đợi cho đến khi chợ đầu mối bắt đầu vãn khách, chuẩn bị đóng cửa, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Đầu To, cũng chẳng thấy bóng dáng chiếc xe tải nào cả.
Chủ quán trà tiến lại nhắc nhở quán sắp đóng cửa, Nguyễn Chí Cường như kẻ mất hồn bước ra đường lớn, Lưu Dương lặng lẽ bám theo sau.
"Chí Cường, biết đâu hôm nay anh ấy có chuyện thật, mai mình quay lại xem sao..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Lặp chương 9


