Một người phụ nữ gầy gò, thanh tú đang gục trên người đứa trẻ, khóc lóc thảm thiết. Một người đàn ông khác trừng mắt nhìn cô ta, vẻ mặt hằn học mắng chửi: "Giờ mới biết vội à, lúc nãy sớm làm gì? Đến cả con cũng không trông nổi, có cô thì làm được tích sự gì? Cút sang một bên!”
Người phụ nữ nấc lên: "Hức hức, tôi không cố ý…”
Người đàn ông càng thêm chán ghét, mất kiên nhẫn: "Im miệng! Cô ngoài khóc ra còn biết làm gì nữa? Tôi đúng là xui xẻo tám đời mới cưới phải cái của nợ như cô! Tiểu Băng mà có mệnh hệ gì, ông đây thề không tha cho cô!”
Hai vợ chồng cứ thế cãi nhau không dứt. Cuối cùng, có người đứng cạnh không chịu nổi nữa: "Hai người câm mồm đi, không ai hơn ai đâu! Con rơi xuống nước, hai người làm cha làm mẹ không lo cứu con, ngược lại còn trách móc lẫn nhau, lúc này mà còn rảnh rỗi đẩy trách nhiệm à? Có phải là con ruột không thế?”
Không khí dần trở nên nặng nề.
“Giờ phải làm sao đây?”
“Đưa đến bệnh viện huyện thôi!”
“Sợ là không kịp nữa rồi, xem ra, xem ra... hết thở rồi…”
“A, Tiểu Băng, con không thể chết được, con mà chết, mẹ cũng không sống nổi đâu…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

