Sau khi Trương Đại Bưu ra giá, thấy Hứa Miên vẫn im lặng, hắn ta lại cộc cằn: “Giá này công bằng lắm rồi đấy. Trong cửa hàng lương thực, bột mì thượng hạng chỉ một hào ba, bột ngô tám xu, tôi trả cao hơn gần năm lần…”
“Khoan đã!” Trương Đại Bưu nhanh tay giữ lại, bực bội gầm lên: “Tính chị còn nóng hơn cả tôi. Buôn bán mà, có ai không mặc cả? Sao lại nói bỏ là bỏ vậy?”
Hứa Miên lẳng lặng nhìn hắn: “Vậy anh ra giá khác đi?”
Trương Đại Bưu nghiến răng, giậm chân: “Tôi thêm cho chị một hào bột mì trắng, bột ngô thì chỉ thêm được năm xu thôi, nếu không tôi lỗ nặng. Dầu thực vật… thêm hai hào. Thế được chưa?”
Hứa Miên tính toán, nếu mặc cả thêm nữa sẽ khiến hắn ta phát cáu. Cô cũng không mong một lần làm ăn mà giàu sụ, nước chảy mới đá mòn. Thế là cô gật đầu: “Được. Nhưng phải thêm cho tôi ít phiếu nữa.”
Trương Đại Bưu không cam lòng: “Được thôi, nhưng chỉ có vài cái phiếu lương thực và phiếu xà phòng.”
“Thêm hai phiếu thịt và phiếu vải nữa.”
“…Được.”
Hứa Miên nhẹ nhàng đá cái giỏ: “Trước khi ra ngoài tôi đã cân rồi, ba mươi cân bột mì trắng, ba mươi cân bột ngô, năm cân dầu thực vật. Nếu anh không yên tâm, có thể cân lại.”
Trương Đại Bưu thờ ơ lắc đầu: “Không cần, tôi cầm lên là biết trọng lượng, không ai lừa được tôi đâu.”
Làm nghề này lâu năm, hắn ta không chỉ luyện được đôi mắt tinh tường mà còn có cả tài năng cân đồ bằng tay. Người giỏi có thể không sai một li nào.
Hứa Miên giơ ngón cái lên.
Trương Đại Bưu toe toét cười.
Không khí trở nên hòa thuận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



