Đồng chí Tiểu Liễu đang cầm trên tay một túi hoa quả cùng mấy hộp đồ hộp, vừa thấy người ra mở cửa là cô thì sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi:
"Sao lại là cô? Sao cô lại ở trong nhà của anh Quý thế này?"
Diêu Lan nhướng mày liếc xéo Quý Nguyên Kiên, ngụ ý bảo anh tự mình ra mà dọn dẹp cho sạch cái mớ đào hoa nợ nần này đi, nếu hôm nay giải thích không êm xuôi thì chắc chắn sẽ có chuyện lớn xảy ra đấy.
"Cái đó, đồng chí Liễu Dung, đây là vợ tôi. Sau này cô ấy sẽ dọn về ở hẳn tại khu nhà dành cho thân nhân bộ đội, báo cáo xin kết hôn của tôi và cô ấy đã được cấp trên phê duyệt từ mấy ngày trước rồi."
Quý Nguyên Kiên cũng thừa biết Liễu Dung xưa nay có ý tứ với mình, anh đã không ít lần thẳng thắn cự tuyệt nhưng cô ta vẫn cứ cố chấp bám riết lấy, khuyên bảo thế nào cũng chẳng chịu nghe lọt tai.
"Vợ cái gì chứ! Anh Quý, chẳng phải trước đây anh từng bảo muốn toàn tâm toàn ý cống hiến bảo vệ tổ quốc sao? Chẳng phải anh nói tạm thời chưa tính đến chuyện cưới xin sao? Vừa mới tiễn được một Văn Thư Nhã rời đi, sao mới có mấy ngày ngắn ngủi mà anh đã vội vã kết hôn rồi, rốt cuộc anh đang trêu đùa tình cảm của tôi đấy à?"
Liễu Dung nước mắt ngắn nước mắt dài thi nhau rơi lả chã, bộ dạng trông chẳng khác nào một người phụ nữ vừa bị ruồng bỏ thảm hại.
Cô ta chìa túi hoa quả và đồ hộp ra sát trước mặt Quý Nguyên Kiên:
"Anh nhìn xem, tôi còn cất công mang đồ hộp ngon đến bồi bổ cho anh này."
Quý Nguyên Kiên bối rối đưa mắt nhìn sang Diêu Lan, ánh mắt tha thiết như muốn thanh minh: Không phải như cô ta nói đâu, tôi với cô ta hoàn toàn trong sạch, cô nhất định phải tin tôi, hơn nữa xưa nay tôi cũng chẳng hề thích ăn đồ ngọt!
"Được rồi đồng chí Tiểu Liễu, trên đời này thiếu gì đàn ông tốt, chẳng lẽ cô định vì một cái cây đơn lẻ mà từ bỏ cả một cánh rừng bạt ngàn sao? Nghe nói cô còn là nhân viên y tế nữa cơ mà? Công việc ổn định vẻ vang như thế, tương lai tiền đồ rộng mở thênh thang, cả đơn vị bộ đội này đâu phải chỉ có mỗi một mình Quý Nguyên Kiên là đàn ông đâu."
Nghe ai nói sao? Đương nhiên là do "Sự Thật" mách nước cho cô biết rồi, đây chính là cái tên ngầu lòi mà cô vừa đặt cho "bàn tay vàng" của mình, nghe oai phong lẫm liệt quá chừng đúng không nào!
"Cô chỉ nên lo lắng là sau này những người theo đuổi cô đông đến mức phải xếp hàng dài từ đây ra tận cổng doanh trại bộ đội ấy chứ."
Sau một hồi bị tài ăn nói khéo léo của Diêu Lan thuyết phục đến mức xuôi tai, Liễu Dung ngơ ngẩn cả người, lững thững quay gót đi thẳng xuống lầu. Cúi nhìn lại, túi hoa quả và mấy hộp đồ hộp trên tay cô ta chẳng biết từ lúc nào đã không cánh mà bay.
"Ơ, không phải chứ, số đồ hộp đó vốn dĩ là để bồi bổ cho anh Quý mà..."
Cánh cửa đã đóng chặt nên Diêu Lan chẳng nghe thấy lời Liễu Dung vừa lẩm bẩm bên ngoài.
"Chúng ta làm như thế này xem chừng không ổn cho lắm, hình như cô ấy bị cô dỗ dành đến mức chưa kịp hiểu chuyện gì đã ngơ ngác bỏ đi rồi."
Diêu Lan cầm hộp đồ hộp lên ngắm nghía, cảm thấy khá nặng tay, trong lòng thầm cảm thán Liễu Dung đúng là chịu chi thật, tặng quà toàn lựa những thứ thiết thực, giá trị.
"Có gì mà không ổn cơ chứ, người ta có lòng đưa tới thì mình cứ tự nhiên cầm thôi! Cô ấy đã cất công lặn lội mang đến tận đây, chẳng lẽ anh lại nhẫn tâm bắt người ta phải xách ngược về hay sao? Anh cứ yên tâm, có qua có lại mới toại lòng nhau mà!"
Quý Nguyên Kiên không tranh luận thêm, chỉ khẽ gật đầu:
"Thời gian nghỉ ngơi của tôi không còn nhiều nữa, phải lập tức đi tập trung với đơn vị rồi. Tiền mặt và các loại phiếu tôi đều cất ở ngăn bí mật trong tủ quần áo, nếu thấy đói thì cô cứ cầm phiếu ra thẳng nhà bếp bộ đội mà ăn cơm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)