Rất nhanh, cửa sổ thủy tinh bị bụng con nhện đập vào đã nứt ra, những chiếc răng sắc nhọn dày đặc bao phủ thành một vòng tròn “Răng rắc” cắn vỡ tấm kính.
Thời Dư không chút do dự nói: "Có súng dự phòng không? Cho em mượn một cái đi!"
Người đàn ông còn không biết có nên đưa hay không, Tạ Dữ Nghiên đứng ở giữa mọi người lạnh nhạt nhìn qua Thời Dư, nói câu thứ hai trong đêm nay: "Đưa cho cô ấy."
Chỉ một câu ngắn ngủi không có cảm xúc nào khác, nhưng người đàn ông lại không chút do dự thò tay vào dưới áo khoác rút ra một khẩu súng năng lượng từ bên hông ném cho Thời Dư.
Thời Dư quay đầu qua nhìn anh đẹp trai, cầm súng năng lượng, vừa lùi lại vừa hỏi: "Thứ này sử dụng như thế nào?"
Cô đã sử dụng súng ở tận thế, nhưng cô chưa bao giờ sử dụng súng năng lượng cả.
Người đàn ông suýt nữa bị lời nói của cô làm cho tức chết, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nói: "Kéo chốt an toàn và bóp cò."
Lúc này thêm một người chống cự sẽ thêm an toàn, dù thế nào cũng phải kiên trì chờ cứu viện đến.
Thời Dư ngoan ngoãn nói “Ồ”, bất kể thời đại có thay đổi như thế nào thì vẫn luôn sử dụng súng như vậy.
"Không biết sử dụng súng thì ngoan ngoãn đứng yên ở đó, nếu cô gây thêm rắc rối cho chúng tôi, tôi sẽ giải quyết cô trước." Người đàn ông cảnh cáo.
Thời Dư lập tức vỗ ngực: "Yên tâm đi, tôi sẽ chỉ quan tâm bản thân mình."
Người đàn ông: "..."
Anh ta còn không kịp tức giận thì cửa sổ đã bắt đầu nứt ra dưới hàm răng sắc nhọn của những con nhện đó, chỉ trong nháy mắt, cửa sổ thủy tinh đã hoàn toàn vỡ nát, lũ nhện bò trên đó cũng rơi vào cùng với những mảnh thủy tinh.
Thân thể màu đen của con nhện đối lập hoàn toàn với hàm răng trắng sắt nhọn đang phát ra tiếng “Răng rắc”, mấy người bóp cò không chút do dự.
Cầm súng năng lượng, Thời Dư tiếp tục bắn, vừa bắn vừa lùi lại.
Có quá nhiều con nhện, cho dù mấy người họ bắn rất nhanh, xác suất bắn trúng cũng rất cao, nhưng vẫn không thể ngăn cản bọn chúng rơi vào như quả cầu tuyết.
Mà con nhện nhỏ như vậy, dùng cơ giáp cũng không thể nào giải quyết được.
Người đàn ông nhỏ giọng nguyền rủa, bỏ súng năng lượng vào túi không gian, cùng lúc đó chiếc nhẫn có hình bông hoa bên phải ngón út của anh ta lóe lên ánh sáng màu vàng.
Thời Dư lộ ra ánh mắt chưa từng va chạm xã hội, sau đó nhìn khẩu súng năng lượng trong tay, đột nhiên nó không còn thơm nữa.
Cô chỉ biết rằng cơ giáp là vũ khí chiến tranh trong thời đại này, nhưng cô thực sự không biết được những người này là chuyện gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Gen SSS+ nữa chứ. Thế này chỉ có na9 mới đua được
Dị năng điều khiển kim loại xuyên vào thế giới toàn dùng kim loại :)))))))) Chị bá nhất r


-495035.jpg&w=256&q=75)
