Hà Chí Học bề ngoài trông có vẻ là một người nho nhã thân thiện, toàn thân toát lên mùi quan chức, nói chuyện với Mã Quang Lượng giống như đang thị sát đơn vị cấp dưới vậy.
Rốt cuộc là làm quan, lúc nói chuyện phiếm cũng không quên dăm ba câu lại tung ra chủ đề mà Lý Văn Thu hứng thú, thỉnh thoảng còn có thể nhắc khéo đến Tống Diệu và Mã Ngọc Cầm.
Trò chuyện một lúc Hà Chí Học mới nói ra mục đích mình tới đây, mặc dù lời của gã đã được tô vẽ lại càng thêm tô vẽ, nhưng ba người vẫn nghe hiểu.
Gã và Mã Ngọc Cầm đã ngủ với nhau, chuẩn bị chịu trách nhiệm.
“Chuyện này—”
Mã Quang Lượng và Lý Văn Thu nhìn nhau, mang dáng vẻ không biết phải làm sao.
Hà Chí Học vuốt vuốt cằm, “Sao thế? Có khó khăn gì cứ nói, tôi sẽ nghĩ cách.”
Mã Quang Lượng lúc này mới "mang vẻ mặt khó xử" kể ra chuyện của Mã Ngọc Cầm và Vương Đại Cương, cũng không quên biện bạch cho ả vài câu.
“Đứa trẻ này lúc đó chính là nghe một đám bà lão nhai lại chuyện của người khác, người ta tùy tiện nói, nó lại tưởng thật, kết quả quay đầu người ta liền úp chậu phân lên đầu nó, nói là nó tung tin đồn nhảm.”
Mã Ngọc Cầm lập tức làm ra vẻ mặt tủi thân, vành mắt cũng đỏ lên, lại phối hợp với phần thịt non màu hồng mới mọc ra sau khi vảy bong tróc, vậy mà càng lộ vẻ yếu đuối.
Hà Chí Học quay đầu nhìn thấy, vẻ mặt dịu dàng vỗ vỗ ả.
“Bác trai cứ yên tâm, chuyện này cứ giao cho cháu, cháu sẽ khiến nhà họ Vương chủ động từ hôn, đợi xử lý xong chuyện bên này, sẽ cưới Ngọc Cầm qua cửa.”
Mã Quang Lượng vừa nghe còn có gì không hài lòng nữa, đợi đối phương nói ra số lượng sính lễ sẽ cho, cái răng cửa to của ông ta suýt nữa thì cười rụng luôn.
Cuối cùng hai vợ chồng tươi cười rạng rỡ tiễn người đến cổng khu tập thể, cái bộ dạng xu nịnh đó Tống Diệu nhìn mà không muốn nhìn.
Mã Quang Lượng vốn dĩ còn muốn hỏi Mã Ngọc Cầm, tiền trong nhà có phải bị ả lấy đi không, nhưng còn chưa kịp mở miệng, người đã đi theo Hà Chí Học rời đi rồi.
Hết cách, ông ta chỉ có thể tạm thời gác lại không nhắc tới.
Lúc này đang là giờ cao điểm tan tầm, trong khu tập thể người qua lại tấp nập, không ít người đều nhìn thấy Mã Ngọc Cầm và một người đàn ông lạ mặt dựa vào nhau với tư thế thân mật.
Trước mặt người trong cuộc mọi người không tiện hỏi thẳng, đều trốn trong bóng tối thò đầu ra ngó, đợi người đi khỏi lập tức đến hỏi Mã Quang Lượng.
“Lão Mã, người đàn ông mà Ngọc Cầm khoác tay là ai vậy? Tôi nhìn không giống em trai ông nhỉ?”
Mã Quang Lượng muốn nói ra để khoe khoang một chút, không ngờ bị Lý Văn Thu kéo đi.
“Vài ngày nữa mọi người sẽ biết thôi.”
Nói xong, bà ta liền kéo Mã Quang Lượng về nhà.
Mấy chuyện xảy ra dạo gần đây đã dạy cho Lý Văn Thu một đạo lý, chuyện trước khi làm xong, tốt nhất vẫn không nên nói ra ngoài.
“Đại Lượng, rốt cuộc là chuyện gì mà thần thần bí bí vậy?”
“Đúng thế, có phải đối tượng mới tìm của Ngọc Cầm không? Cậu thanh niên nhà họ Vương đâu, không phải nói là sắp định thân sao?”
Hàng xóm không ngừng gặng hỏi, hai người đều như không nghe thấy, về nhà xong còn đóng chặt cửa phòng lại.
“Xùy, còn thần thần bí bí, tôi thấy người đàn ông đó tuổi tác không nhỏ đâu, sắp làm bố Mã Ngọc Cầm được rồi, loại như vậy mà Đại Lượng cũng đồng ý được, đây vẫn là bố ruột đấy.”
Bà lão mắt tam giác lúc này sáp lại gần, vẻ mặt đầy khinh bỉ lườm về phía nhà họ Mã một cái.
“Chắc không chừng là do bà mẹ kế đó tìm cho đấy, có mẹ kế thì có bố dượng, con mụ đó có thể lập tức cắt đứt quan hệ với nhà chồng sau khi nhà người ta xảy ra chuyện, có thể thấy cũng chẳng phải loại đèn cạn dầu gì.”
“Đúng thế, đừng thấy bình thường bà ta giả vờ đối xử tốt với Mã Ngọc Cầm thế nào, nhưng tôi là ai chứ, người tôi từng gặp nhiều lắm rồi, chút mánh khóe này không qua mắt được tôi đâu!”
Lý Văn Thu vẻ mặt ngơ ngác, “Sao lại muốn xuống nông thôn rồi?”
Tống Diệu hậm hực, “Không xuống nông thôn thì làm gì, đối tượng cô út giới thiệu đều bị người ta cướp mất rồi, tôi ở lại đây, chẳng lẽ còn phải tham gia hôn lễ sao?”
Lý Văn Thu muốn nói trước đó không phải con còn không đồng ý sao, sao bây giờ lại đồng ý rồi.
Bà ta mang vẻ mặt khó xử nhìn về phía Mã Quang Lượng.
Hai người lúc này mới nhớ ra, người đàn ông mà Mã Ngọc Cầm khoác tay chính là đối tượng vốn dĩ định giới thiệu cho Tống Diệu.
“Cái đó, Diệu Diệu à, hay là để chú bảo cô út cháu giới thiệu lại cho cháu một người khác nhé?”
“Không cần, tôi vẫn là xuống nông thôn thì hơn, đỡ phải nhìn thấy bọn họ lại thấy buồn nôn.”
Bất kể hai vợ chồng khuyên can thế nào, Tống Diệu đều mang dáng vẻ quyết tâm muốn tránh đi.
Mã Quang Lượng nghĩ ngợi, không khuyên nữa.
Theo ông ta thấy, có thể bám víu vào vị chủ nhiệm tương lai của Ủy ban, nhà bọn họ đã thắp nhang thơm rồi, sau này không chừng có thể dựa vào tầng quan hệ thông gia này mà một bước lên mây.
Ý nghĩa của việc Tống Diệu ở lại đây sẽ không lớn nữa.
Quan trọng nhất là con ranh này rõ ràng vì chuyện bị cướp đối tượng mà sinh lòng oán hận với nhà họ Mã.
Lỡ như để nó ở lại thành phố, nó vứt bỏ thể diện bám víu vào một ông già lợi hại hơn, đến lúc đó thổi gió bên gối, người ta đến đối phó nhà họ Mã thì làm sao?
Tống Diệu không biết suy nghĩ của Mã Quang Lượng, nếu không chắc chắn sẽ mắng ông ta.
Ông mới tìm ông già, cả nhà ông mới tìm ông già!
Quả nhiên là chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng, bản thân là loại người gì thì nhìn người khác cũng ra loại người đó.
Mã Quang Lượng nghĩ nếu Tống Diệu xuống nông thôn rồi, ngày nào cũng là công việc đồng áng làm không hết, quan chức lớn nhất có thể tiếp xúc được cũng chỉ là đại đội trưởng, còn có thể làm nên trò trống gì nữa?
Ông ta lập tức vỗ bàn đồng ý, lời nói ra còn đặc biệt êm tai.
“Tiểu Thu, bà đưa sổ hộ khẩu cho Diệu Diệu đi, là chúng ta có lỗi với con bé, vốn dĩ đối tượng định nói cho con bé lại nhìn trúng Ngọc Cầm, quay lại lúc con bé xuống nông thôn bà đưa thêm chút tiền và tem phiếu, cũng coi như là chút tâm ý của chúng ta.”
Lý Văn Thu không muốn đồng ý, bà ta vừa không nỡ để Tống Diệu rời đi, cũng không nỡ bỏ ra khoản tiền lớn trong tay con gái.
“Diệu Diệu vẫn còn nhỏ như vậy, tôi thấy vẫn là để con bé ở lại thành phố thêm vài năm thì hơn, Ngọc Cầm gả đến nhà họ Hà, cũng có thể giúp sắp xếp cho Diệu Diệu một công việc—”
Mã Quang Lượng nhíu chặt mày.
Người này quen thói chuyên quyền rồi, cảm thấy phụ nữ bắt buộc phải nghe lời đàn ông, Lý Văn Thu dám phản bác ông ta ở bên ngoài, điều này khiến trong lòng Mã Quang Lượng cực kỳ khó chịu.
Huống hồ, Tống Diệu là thân phận gì?
Ông ta đã nuôi đứa trẻ này năm năm, cũng chẳng thấy nuôi quen được, lại không phải con ruột, sao có thể lại đi làm phiền con rể.
Mã Quang Lượng không nói hai lời, sầm mặt kéo Lý Văn Thu vào trong phòng.
Đợi Tống Diệu nấu xong cơm, hai vợ chồng cũng đã bàn bạc xong.
Sắc mặt Mã Quang Lượng đã tốt hơn một chút, còn hốc mắt Lý Văn Thu thì đỏ hoe, trên mặt dường như còn có một dấu tát không rõ ràng lắm.
Động tác bưng thức ăn của Tống Diệu khựng lại, ánh mắt lại nhìn về phía mặt Lý Văn Thu, bà ta lại mất tự nhiên né tránh.
“Nhìn cái gì, mau ăn cơm đi!”
Sáng sớm hôm sau, Lý Văn Thu trước mặt Mã Quang Lượng đưa sổ hộ khẩu qua, tiền thì một xu cũng không cho.
“Diệu Diệu, con cũng biết, tiền và tem phiếu trong nhà đều bị chị con lấy đi rồi, trong tay mẹ và chú Mã con cũng không có tiền.
Mẹ đã hỏi thăm rồi, sau khi làm xong thủ tục xuống nông thôn văn phòng đường phố sẽ phát trợ cấp, đến lúc đó con cứ dùng khoản trợ cấp đó chuẩn bị đồ dùng xuống nông thôn đi!”
Thực ra hôm qua lúc hai vợ chồng xin nghỉ đã ứng trước tiền lương rồi, trong tay bây giờ căn bản không giống như Lý Văn Thu nói là không có một đồng nào.
Nhưng bà ta biết trong tay Tống Diệu có một khoản tiền lớn, trong tình huống bản thân rõ ràng nghèo hơn, tự nhiên sẽ không cho thêm một xu nào nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
