Tống Diệu thấy vậy đáy mắt lóe lên tia lạnh lẽo, có thể tưởng tượng nếu thủ đoạn hại người táng tận lương tâm này dùng trên người nguyên chủ thì hậu quả sẽ ra sao.
Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc tính sổ, cô lùi lại vài bước, gân cổ lên kêu cứu.
"Mau tới người a, cứu mạng a, có người rơi xuống nước rồi!"
Cho đến khi nghe thấy tiếng người ồn ào chạy về phía này mới nhanh chóng chạy đi từ phía bên kia của khu rừng, kịch hay còn ở phía sau.
Tống Diệu rất muốn xem Mã Ngọc Cầm tỉnh lại sẽ có bộ dạng gì, nhưng lúc này cô lại không tiện lộ diện, trên bề mặt chuyện này không thể dính dáng đến cô.
Để cho con ả giả tạo này cũng nếm thử thế nào gọi là thân bại danh liệt, không biết có thể tức đến mức cắn nát quai hàm hay không.
Quần áo Tống Diệu mặc hôm nay là màu tối, lúc này ướt sũng dính sát vào người, ngoài đường cong rõ ràng hơn một chút thì chẳng nhìn thấy gì cả.
Cô chạy chậm một mạch từ cửa hông về nhà, tắm rửa qua loa rồi thay một bộ quần áo khô ráo, liền bưng quần áo ướt ra phòng nước vò giặt.
Lúc này bên bờ sông đã tụ tập không ít người, đa số đều là các bà lão ở khu tập thể.
Những bà lão này thích làm việc dưới bóng cây gần đó, có người dán hộp diêm cũng có người khâu đế giày, nghe thấy tiếng kêu cứu thì ngay lập tức chạy về phía này.
Đến lúc này Vương Đại Cương đã đang cứu người dưới sông, thế là các bà lão liền đứng trên bờ sông xem náo nhiệt, tiện thể giúp chỉ đạo vài câu.
Những người này đều là "nhân chứng" do Mã Ngọc Cầm cất công lựa chọn, những nhân vật tiêu biểu thích nói chuyện thị phi nhất trong khu tập thể.
Bình thường chó đi ngang qua thấy họ cũng phải cụp đuôi mà đi, chỉ cần chậm một chút thôi cũng sẽ bị bàn tán ra tám đứa con trai.
"Ây dô, thanh thiên bạch nhật, hai người này ôm nhau làm gì thế, thật là bại hoại phong hóa!"
"Đúng vậy, xấu hổ chết người ta rồi!"
Lúc nhìn thấy cảnh này, đôi mắt tam giác của bà lão đều trợn tròn.
"Ây dô dô mọi người nhìn kìa, đây là con gái nhà ai vậy, mông cũng lộ ra hết rồi!"
Bà ta vừa nói câu này, người tụ tập lại càng đông hơn.
"Trời ạ! Cái nền đỏ hoa trắng kia là quần lót phải không? Sao rơi xuống nước mà quần lót cũng tụt ra thế!"
"Ây dô còn quần áo phía trước bị xé rách chậc chậc, tôi với ông nhà tôi hồi trẻ cũng chưa từng mãnh liệt như vậy——"
"Không nhìn ra hai vợ chồng bà chơi cũng bạo phết hahaha"
Bao nhiêu năm rồi chưa được thấy cảnh tượng náo nhiệt như vậy, những bà lão này bình thường nói chuyện đã không kiêng dè mặn nhạt, lúc này khiến Mã Ngọc Cầm xấu hổ đến mức hận không thể đi chết.
Ả bây giờ khoang mũi và cổ họng đều bị nước sặc đến đau rát, hai má cũng nóng ran, da đầu giống như bị kéo mạnh, giật từng cơn.
Mã Ngọc Cầm nhớ lại chuyện vừa rồi, ả bị người ta đạp một cước xuống sông, sau đó liều mạng muốn kêu cứu, nhưng vẫn suýt chút nữa bị sặc chết.
Cảm giác nghẹt thở đó cả đời này ả không bao giờ muốn trải qua lần thứ hai.
Cũng chính vì vậy mà khi có người tiến lại gần cứu ả, ả mới không màng đến bất cứ thứ gì, trong đầu chỉ nghĩ đến việc không thể chết.
Nhưng hôm nay rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, tại sao Tống Diệu đáng lẽ phải ở dưới nước lại biến mất, ngược lại biến thành ả dưới con mắt bao người bị đàn ông cứu lên.
Mã Ngọc Cầm không kịp nghĩ nhiều, ả nghe thấy tiếng bàn tán của các bà lão liền vội vàng buông tay.
Vương Đại Cương không muốn, nhưng có nhiều người đang nhìn, gã cũng không dám càn rỡ như lúc nãy ở dưới sông, chỉ đành lưu luyến buông ra, tiện thể ấp úng bày tỏ tâm ý.
"Đồng chí này cô yên tâm, nếu chúng ta vừa rồi... tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô!"
Bà lão mắt tam giác đánh giá Vương Đại Cương từ trên xuống dưới vài lần, biết gã không phải người của khu tập thể nên cũng không hỏi nhiều, trước mắt họ hứng thú với thân phận của người phụ nữ hơn.
"Đây là con gái nhà ai vậy? Sao tôi nhìn thấy hơi quen quen."
Khuôn mặt của Mã Ngọc Cầm bị tóc che khuất hơn phân nửa, khiến người ta không nhìn rõ diện mạo, nếu là bình thường ả chắc chắn rất để ý đến hình tượng thảm hại của mình.
Nhưng bây giờ ả hận không thể rối bù hơn nữa, ngàn vạn lần đừng để người ta nhận ra.
Giữa thanh thiên bạch nhật mà thân mật với một người đàn ông như vậy, cho dù là cứu người bình thường, danh tiếng của ả cũng tiêu tùng rồi.
Đang do dự không biết có nên mở miệng nói mình là Tống Diệu trước hay không, thì nghe thấy bà lão mắt tam giác đột nhiên lớn tiếng nói:
"Ngọc Cầm? Là Ngọc Cầm phải không?"
Những người này đều sống ở khu tập thể nhà máy chế biến thịt, vừa nghe thấy cái tên Ngọc Cầm này, lập tức biết được thân phận của người trước mặt.
"Là con bé lớn nhà họ Mã a, ây da hình như đúng là nó, trưa nay lúc tôi nhìn thấy nó thì nó đang mặc chiếc váy này, sao đang yên đang lành lại rơi xuống nước rồi?"
Vài người nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, lén lút trao đổi ánh mắt, bên trong là ánh sáng hóng hớt không thể che giấu.
Bình thường thấy con bé này cũng khá đứng đắn, không ngờ gặp đàn ông lại lẳng lơ như vậy, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
"Chỉ, chỉ là không cẩn thận..."
Sắc mặt Mã Ngọc Cầm tái xanh, ả lại nắm chặt quần áo trước ngực, lại dùng sức kéo vạt váy.
Xác định những chỗ không nên lộ đều không lộ ra, mới lảo đảo đứng dậy đi về phía bờ.
Vương Đại Cương thấy vậy vội vàng đi theo, ân cần đỡ lấy người.
"Đồng chí, cô họ Mã, tên là Ngọc Cầm phải không, tôi tên là Vương Đại Cương, hôm nay chúng ta, hôm nay chúng ta... cô yên tâm tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô!"
Mã Ngọc Cầm nghe thấy câu nói dễ gây hiểu lầm này, sắc mặt càng khó coi hơn, trong lòng hận muốn chết nhưng vẫn gượng ép nặn ra một nụ cười.
"Đồng chí Vương, anh cũng là vì cứu tôi, chuyện chịu trách nhiệm gì đó thì không cần nói nữa, bây giờ tôi phải về nhà rồi, tạm biệt."
Nói xong, ả hất tay người đang đỡ mình ra, ôm mặt chạy về phía khu tập thể.
Vương Đại Cương là do Mã Ngọc Cầm cất công lựa chọn, hoàn cảnh gia đình gã ra sao ả rõ hơn ai hết.
Đâu phải đàn ông trên thiên hạ đều chết hết rồi, sao có thể để gã chịu trách nhiệm!
......
Tống Diệu chọn một vòi nước ở trong góc để giặt quần áo, không kinh động đến bất kỳ ai.
Động tác trên tay cô không ngừng, nhưng trong đầu lại đang suy nghĩ về những trải nghiệm mười tám năm trước của nguyên chủ.
Nhà họ Tống xuất thân là tư bản.
Lúc sóng gió nổi lên, mẹ Tống dưới yêu cầu của bố Tống đã dẫn theo nguyên chủ hỏa tốc đăng báo cắt đứt quan hệ với ông.
Sau đó chưa đầy một tháng đã tái giá với người chồng hiện tại là Mã Quang Lượng, năm sau sinh hạ một cậu con trai.
Còn bố Tống thì bị hạ phóng lao động cải tạo, đến nay đã năm năm rồi bặt vô âm tín.
Vợ của Mã Quang Lượng mất sớm vì tai nạn, chỉ để lại Mã Ngọc Cầm là cô con gái duy nhất.
Mọi người đều cảm thấy Mã Ngọc Cầm sống dưới tay mẹ kế, cuộc sống chắc chắn vô cùng chua xót, nhưng thực tế mẹ Tống đối xử với ả còn tốt hơn cả con ruột.
Cứ như vậy mà Mã Ngọc Cầm vẫn không cảm thấy thỏa mãn, nhìn nguyên chủ vô cùng chướng mắt, sau lưng không ít lần bắt nạt người ta.
Trong mắt người nhà họ Mã, nguyên chủ chính là kẻ ăn bám, nên suốt ngày cụp đuôi làm trâu làm ngựa, không ngờ lại nuôi ra một con sói mắt trắng dám tranh giành đồ đạc với Mã Ngọc Cầm.
Nếu không biết sự tình Tống Diệu cũng sẽ cảm thấy đồ của người ta không nên tranh giành, nhưng sau khi cô tiếp nhận ký ức của nguyên chủ thì không nghĩ như vậy nữa.
Đang suy nghĩ, đột nhiên nghe thấy bên ngoài phòng nước truyền đến tiếng gọi ầm ĩ.
"Diệu nha đầu, mẹ cháu về rồi, đang tìm cháu khắp nơi đấy!"
"Biết rồi, ra ngay đây!"
Miệng thì đáp lời, nhưng động tác của Tống Diệu vẫn không nhanh không chậm.
Đợi xả sạch bọt xà phòng trên quần áo rồi vắt khô, lại chà rửa sạch sẽ đôi giày mới thong thả đi về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



