Chỉ một ánh nhìn đó thôi, sự sâu thẳm trong đáy mắt anh dường như có thể hút hồn người đối diện.
Lâm Thư Miên hít sâu một hơi, phải công nhận rằng nam chính này đúng là kiểu người mà cô thích.
Kiếp trước, do bận rộn với công việc ở viện mồ côi, lại thêm bản thân không thể sinh con nên Lâm Thư Miên không kết hôn, cũng chẳng yêu đương gì.
Trong lúc Lâm Thư Miên đang thầm đánh giá Tần Tranh thì anh cũng đang quan sát cô.
Thực lòng mà nói, sau hơn bốn năm xa cách, cộng thêm việc bản thân vốn không giỏi ghi nhớ mặt người, Tần Tranh dường như đã quên mất Lâm Thư Miên trông như thế nào.
Anh chỉ nhớ trong ký ức, cô là một cô gái trông như trẻ con, tính tình nhút nhát, ít nói, thậm chí nhiều lúc còn không dám ngẩng đầu nhìn ai.
Nhưng lúc này đây...
Vừa nhìn thấy Lâm Thư Miên, mọi ấn tượng cũ trong ký ức của Tần Tranh hoàn toàn bị đảo lộn.
Vẫn là dáng vẻ trẻ trung ấy, nếu ai không biết nhìn vào chắc chỉ nghĩ cô mới mười lăm, mười sáu tuổi. Trông cô thanh tú lại mềm mại đáng yêu, chẳng khác nào một chiếc bánh bao nhỏ trắng trẻo, thơm mềm vừa mới ra lò.
Điểm khác biệt là giữa hàng lông mày của cô không hề thấy vẻ yếu đuối, nhút nhát. Thay vào đó là nét xinh xắn và linh hoạt. Cô giống như một nàng tiên giữa núi rừng trong ánh ban mai, tràn đầy linh khí và sức sống thu hút lòng người. Vô cùng sinh động.
Điều này cũng dấy lên một gợn sóng trong lòng Tần Tranh, nhưng gợn sóng này thoáng qua rất nhanh, nhanh đến mức ngay cả Tần Tranh cũng không hề nhận ra.
Ánh mắt Tần Tranh lướt qua người Lâm Thư Miên, sau đó dừng lại trên đứa trẻ đang được cô nắm tay. Đứa trẻ mặc một bộ quần áo bông, dù vậy vẫn có thể thấy được thân hình gầy gò, nhất là hai bên má gần như không có thịt, lõm xuống, chỉ còn lại đôi mắt to tròn, rất sáng và rất đẹp. Trên đầu cô bé còn đội một chiếc mũ lớn, càng khiến khuôn mặt cô bé trông nhỏ nhắn hơn.
Cô bé tí xíu lúc này đang nép vào mẹ, giống như một chú mèo con mới sinh đang dựa dẫm vào mẹ mình. Khi vừa vào, ban đầu cô bé đã tò mò quan sát xung quanh, lúc này dường như cảm nhận được ánh mắt của Tần Tranh nên đã nhìn thẳng vào anh. Ngay khoảnh khắc đối mặt, đứa trẻ dường như giật mình, có chút sợ hãi rồi trốn hẳn ra sau lưng Lâm Thư Miên. Nhưng dường như cô bé lại biết đó là ba mình nên vì tò mò, cô bé lén lút thò nửa cái đầu ra từ phía sau để quan sát Tần Tranh.
Tần Tranh nhìn cử chỉ này, không biết từ lúc nào lòng anh đã mềm đi. Chỉ qua một ánh nhìn, Tần Tranh liền xác định đứa trẻ chính là con của anh. Ngũ quan, giữa hàng lông mày đều có bóng dáng của anh, rất dễ dàng nhận ra đây là kết tinh của anh và Lâm Thư Miên.
Chỉ là... Đứa trẻ này có phải quá gầy không, sắc mặt trông cũng không được tốt lắm. Hơn bốn năm nay anh vẫn luôn đi làm nhiệm vụ, mãi đến tận vừa rồi anh mới biết hóa ra mình có một đứa con gái. Cảm giác đó, nói thật, Tần Tranh không biết phải diễn tả thế nào. Có chút mơ hồ, dù sao anh cũng chưa từng tưởng tượng ra cảnh mình làm cha sẽ như thế nào và có tâm trạng gì. Nhưng trong sự mơ hồ đó, anh lại thấy có chút mới lạ. Anh cũng biết nếu thật sự là con gái mình, anh chắc chắn sẽ phải chăm sóc tốt cho bé. Có lẽ đúng là huyết mạch tương liên, lúc này nhìn thấy Tần Ninh Manh gầy gò, suy dinh dưỡng như vậy, anh đã cảm thấy có chút đau lòng.
"Đây là chị dâu và cháu gái phải không? Thật xinh đẹp quá. Đại ca, anh thật có phúc khí rồi." Lời mở đầu của Trình Lỗi đã phá vỡ bầu không khí vốn có chút gượng gạo trong phòng bệnh.
Lâm Thư Miên quan sát cậu ấy một chút, nhận ra đây hẳn là Trình Lỗi - một chiến hữu khác có quan hệ rất tốt của Tần Tranh. Trình Lỗi này trong nguyên tác, bất kể là đối với Tần Tranh hay về nhân phẩm, tính cách, quan điểm sống đều rất tốt.
"Chào cậu, chị là Lâm Thư Miên, đây là con gái chị - Tần Ninh Manh. Manh Manh, lại đây chào chú đi con." Nói xong, Lâm Thư Miên lại liếc nhìn Tần Tranh trên giường bệnh một cái rồi bổ sung thêm: "Và cả ba nữa."
Tần Ninh Manh tuy có chút rụt rè nhưng vẫn rất nghe lời mẹ, quả là một đứa trẻ lễ phép. "Con chào chú, chào dì..." Tần Ninh Manh vẫn nhìn thấy trong phòng bệnh còn có một người dì khác.
Tuy nhiên... khi ánh mắt dừng lại trên người Tần Tranh, cô bé lại mím môi, không chịu gọi thành tiếng. Ba xấu xa, lúc nãy chú kia nói ba thích dì khác chứ không thích mẹ. Manh Manh lại nhớ đến lời anh họ nói trước đây, rằng ba cũng không thích Manh Manh. Ba xấu xa, không thích mẹ và Manh Manh. Vậy nên Manh Manh cũng sẽ không gọi ba nữa. Hơn nữa ba xấu xa trông cũng thật hung dữ. Cuối cùng, nhóc con không gọi ba mà lại trốn ra sau lưng mẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
