"Đồ bỏ đi như mày! Đúng là làm mất mặt nhà họ Lâm chúng ta!"
"Chẳng phải chỉ bị va chạm một chút thôi sao? Sao lại làm ra cái vẻ sắp chết thế kia?"
"Gia chủ đã cho mày bao nhiêu dược liệu quý hiếm như vậy, mà đến cả đấu khí mày cũng không ngưng tụ nổi, thể trạng thế này còn thua cả đám bán rau ngoài chợ nữa."
Tô Trừng bị đánh thức bởi những tiếng chửi rủa.
Cô mơ màng mở mắt, nhận ra mình đang đứng giữa một sân vườn.
Xung quanh cây cối um tùm, xanh mướt. Phía trước là con đường lát đá ẩn hiện sau những khóm hoa, cuối con đường không ngừng vọng lại đủ loại âm thanh huyên náo.
Ở ngã rẽ có mấy thiếu niên, có nam có nữ, tất cả đang vây quanh một thiếu niên ngồi bệt dưới đất, không ngừng chế nhạo hắn.
Thiếu niên đó khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, dáng người gầy gò, dung mạo thanh tú. Lúc này, sắc mặt hắn trắng bệch, khóe miệng rỉ máu, miệng vẫn không ngừng ho khan.
Tô Trừng: "?"
Không phải mình đang ngủ trưa ở nhà sao? Sao lại đến cái nơi quái quỷ này rồi?
"Này! Có người đến kìa!"
Đám thiếu niên lần lượt quay đầu lại. Khi phát hiện Tô Trừng đang đứng bên đường, vẻ mặt bọn họ lập tức thay đổi.
"Tô tiểu thư." Một tên trong số đó cười toe toét chào hỏi cô: "Để tiểu thư chê cười rồi, tên Lâm Vân này là kẻ vô dụng nổi danh trong tộc chúng tôi."
Tô Trừng chớp chớp mắt: "Lâm Vân?"
Ngôn ngữ bọn họ nói không phải thứ tiếng cô quen thuộc, nhưng cô lại có thể hiểu được một cách trôi chảy, thậm chí còn theo bản năng đáp lại bằng chính thứ ngôn ngữ đó.
"Đúng vậy." Một thiếu niên khác thở dài: "Tô tiểu thư mới tới nhà chúng tôi, chắc là chưa nghe nói đến."
Tô Trừng nhìn về phía thiếu niên đang ngồi dưới đất.
Chính giữa sợi dây là một mặt ngọc màu xám xỉn, trên mặt ngọc từ từ hiện ra một hoa văn phức tạp đầy quỷ dị.
Động tác của thiếu niên khựng lại, cả người cũng sững sờ.
Tô Trừng cạn lời.
Đây chẳng phải là cảnh kinh điển, máu kích hoạt bảo vật đặc biệt sao!
Xem ra ông lão là bàn tay vàng ở trong vòng tay đã bắt đầu đối thoại với nam chính rồi.
Đúng vậy, nam chính.
Vài giờ trước, Tô Trừng tình cờ phát hiện một bộ tiểu thuyết không dành cho trẻ em trên một trang web nước ngoài có tên là Thần Tọa Truyền Thuyết.
Nam chính Lâm Vân ở hiện đại chết vì tai nạn xe cộ, xuyên không đến dị thế, trở thành một thiếu gia vô dụng cùng tên của nhà họ Lâm, một gia tộc lớn ở thành Kim Phách.
Lâm Vân vô dụng mồ côi cả cha lẫn mẹ, phải ăn nhờ ở đậu trong nhà cậu. Vì thiên phú tu luyện quá kém nên hắn thường xuyên bị họ hàng ức hiếp.
Sau khi nam chính xuyên không, hắn vô tình kích hoạt thần khí do cha mình để lại. Nhờ sự giúp đỡ của một vong hồn ngàn năm tuổi ẩn trong chiếc vòng tay, hắn bắt đầu hành trình vươn lên của mình.
Nhưng suy cho cùng, đây vẫn là một cuốn tiểu thuyết người lớn, tình tiết chủ yếu được xây dựng bằng cách chồng chất các yếu tố nóng bỏng, dung lượng cũng có hạn, trọng tâm vẫn là quan hệ tình cảm rắc rối giữa nam chính với các nữ chính và nữ phụ.
Những cảnh 18+ xuất hiện liên miên, các kiểu play độ khó cao vô cùng đa dạng, thậm chí còn có cả những yếu tố nặng đô, kỳ dị dành cho một nhóm nhỏ độc giả.
Tiểu thuyết đã ra đến mấy triệu chữ. Quanh năm suốt tháng, khu bình luận như một bãi chiến trường máu chảy đầu rơi. Nào là người cảnh báo có mìn, người chửi bới, người khen ngợi, người cãi cọ, người hóng chuyện, người dọa chém tác giả, có thể nói là đủ cả.
Tô Trừng chỉ đọc phần đầu, những phần sau cô chỉ xem lướt một vài chương, cũng có đọc qua một ít bình luận tiết lộ tình tiết trong khu bình luận.
Có người nói tình tiết càng về sau càng loạn, tính cách nam chính thay đổi thất thường như bị tâm thần phân liệt, tác giả viết trước quên sau, logic hoàn toàn biến mất.
Có người khuyên tác giả nên tập trung vào viết cảnh nóng, không biết viết tình tiết thì đừng cố làm gì. Dù có muốn câu chữ thì cũng phải câu sao cho đã một chút, nam chính suốt ngày bị xoay như chong chóng, trông chẳng khác gì kẻ thiểu năng.
Còn có những tình tiết kỳ lạ như "nam chính suýt bị mấy nam phản diện cưỡng hiếp tập thể", "một vị thần từng mây mưa với nam chính trước khi thành thần bị nghi ngờ là đàn ông", "hai mẹ con chơi some với nam chính thực chất là một bộ xương khô, một đống bùn nhão và những mảnh thi thể khâu vá lại" khiến nhiều người ức chế, nói rằng tác giả kiếm được tiền rồi thì bắt đầu bung xõa những sở thích bệnh hoạn, sớm muộn gì cũng bị bẻ cong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)