Đặng Đại Mỹ nhắm nghiền mắt, đầu óc quẩn quanh đủ thứ suy nghĩ viển vông. Chợt nghe thấy Hà Tiểu Tiểu cất tiếng: "Tay nghề cắt tóc của cô khá phết đấy."
Trương Vân Khê lập tức đắc ý: "Chứ còn gì nữa, tay nghề dân chuyên nghiệp mà lị!"
Ngày trước lúc còn học đại học, cô từng nhờ vào nghề múa kéo này mà kiếm được khối tiền đấy chứ.
Đặng Đại Mỹ bắt đầu tò mò không biết người ta nhào nặn cái đầu của mình ra thành cái dạng gì rồi. Trương Vân Khê chạy đi lấy chiếc gương ra đưa cho cô ấy: "Tèn ten ten ten, nhìn xem, có phải siêu cấp xinh đẹp luôn không?"
Thực ra mà nói, ngũ quan của Đặng Đại Mỹ không hề tệ. Đặc biệt là đôi mắt sáng long lanh, hai bên khóe miệng còn lấp ló đôi má lúm đồng tiền bé xíu vô cùng đáng yêu, lẽ ra phải là một gương mặt rất ưa nhìn. Nhưng ngặt nỗi vầng trán cô ấy quá cao, bình thường lại hay chải hớt ngược hết ra sau cạp chặt vào da đầu, kiểu tóc đó đã đánh bay mất kha khá vẻ đẹp tự nhiên.
"Không cô thì ai?" Trương Vân Khê nhướng mày.
"Xinh quá đi." Đặng Đại Mỹ khẽ cảm thán: "Vân Khê, cô giỏi thật đấy, cái gì cũng biết làm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



