Đại đội trưởng Triệu bị cô ta chọc tức đến mức muốn chửi thề. Ông quay ngoắt đi tìm mẹ ruột của Triệu Nhị Hoa: "Bà không quản con gái bà à?"
Thím Vu giờ đang hối hận chết đi được vì lỡ xúi con gái đi quyến rũ Ngô Đông Lâm. Chưa xơ múi được chút cháo nào đã đành, lại còn đắp cả con gái vào trong đó. Cục tức này làm bà ta giận muốn tắc thở!
Nghe xong lời kể khổ của đại đội trưởng, Triệu Nhậm Thành xách luôn cái liềm bước thẳng về phía Triệu Nhị Hoa. Mọi người dù đang cắm mặt làm việc nhưng vẫn cứ rướn dài cổ lên nghe ngóng tình hình, ai cũng muốn xem Triệu Nhậm Thành sẽ xử lý Triệu Nhị Hoa thế nào.
Tất nhiên Triệu Nhậm Thành không thể ra tay đánh phụ nữ, anh lạnh lùng ra lệnh: "Một tuần tới đây cô phải làm đủ mười công điểm mới được nghỉ, toàn bộ công điểm sẽ sung công quỹ. Nếu không làm xong, cắt luôn khẩu phần lương thực cá nhân của cô đem sung công."
Triệu Nhị Hoa đứng hình, ngồi phịch xuống đất. Giữa cánh đồng lúa chín vàng ươm bỗng vang lên tiếng khóc lóc ỉ ôi. Cô ta cảm thấy uất ức tột cùng, rõ ràng mình chẳng làm gì sai mà lại bị ức hiếp như thế: "Tôi không làm, tôi không làm, tôi nhất định không làm!"
Ngô Đông Lâm cũng đứng ra bênh vực: "Cô ấy có làm gì sai đâu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



