Trương Vân Khê nhìn anh một cái.
Người đàn ông hơi khom người, để lộ bờ vai vững chãi. Thuận theo từng nhịp gõ, các múi cơ bắp trên cánh tay anh cuồn cuộn đầy mạnh mẽ.
Trương Vân Khê thu hồi tầm mắt, tiếp tục cắm cúi làm việc.
Cô học công đoạn này khá nhanh. Hoàn thành xong bước chuẩn bị đầu tiên, cô lại chuyển sang làm phần đế, lát sau còn phụ giúp lên màu.
Triệu Nhậm Thành nhận thấy cô làm việc tháo vát ngoài dự đoán. Nhờ có cô phụ giúp, hai người làm thêm được ít nhất sáu đôi giày.
Anh cũng không hiểu sao lại nhanh đến vậy. Rõ ràng anh còn mất thêm một khoảng thời gian đi đón cô.
Nhớ lại dáng vẻ cô cầm liềm ngoài đồng khi trước, tưởng chừng chỉ vung mạnh một cái là cô có thể ngã gục ngay tại chỗ. Nào ngờ đến lúc cắt vải, cô thao tác còn nhanh hơn cả anh.
Mải mê bận rộn đến mười hai rưỡi đêm, Trương Vân Khê chuẩn bị ra về. Triệu Nhậm Thành bước theo tiễn cô.
Trương Vân Khê tò mò hỏi:
"Anh đang chạy hàng gấp sao?"
"Ừm."
Nếu đã kéo cô vào làm chung, Triệu Nhậm Thành cũng chẳng ngại nói thẳng:
"Chỗ giày này tôi cần hoàn thiện trong vòng chín ngày."
"Gấp gáp vậy sao?"
Cô liếc nhìn đống nguyên liệu của Triệu Nhậm Thành, nhẩm tính chắc cũng phải đến vài trăm đôi.
"Nếu không kịp làm xong thì coi như mất trắng tiền."
Giả sử lão thủ trưởng không qua khỏi, thì dù có kiếm được khoản tiền này, với anh cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
"Hả?!"
Trương Vân Khê ngạc nhiên thốt lên:
"Thế thì anh phải giao hàng sớm hơn dự kiến một chút chứ, để dôi ra chút thời gian dự phòng. Anh không thể canh sát giờ như thế được. Rủi người ta chê mình làm ăn chểnh mảng, hay giữa chừng xảy ra sự cố nào đó rồi họ cố tình gây khó dễ thì chẳng phải chúng ta mất toi tiền sao?"
Dù phần của cô chỉ có mười đồng, nhưng mười đồng cũng là tiền cơ mà!
Với một kẻ mỗi ngày chỉ kiếm được hai hào như cô hiện tại, khoản mười đồng này thực sự quan trọng!
Triệu Nhậm Thành chợt dừng bước. Trương Vân Khê mải luyên thuyên nên suýt cộc mũi vào lưng anh.
"Anh làm sao thế?"
"Có lẽ chúng ta chỉ còn tám ngày thôi."
"Hả?"
Trương Vân Khê ngẩng đầu ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt.
"Không liên quan đến cô. Cô cứ ngủ ngon giấc, ra đồng làm việc đừng để bản thân mệt nhọc quá. Mấy ngày nay nhớ ăn uống đầy đủ. Chỗ trứng gà này tôi cho cô."
Triệu Nhậm Thành vừa dặn dò vừa đưa cho cô mười bốn quả trứng.
"Cảm ơn ông chủ."
Trương Vân Khê nhận lấy đồ chẳng chút khách sáo. Từ lúc rời khỏi nhà anh, cô đã luôn dán mắt vào tay Triệu Nhậm Thành, cứ mong mỏi anh đưa trứng gà cho mình. Giờ thì đồ cũng đã tới tay rồi. Tuyệt vời!
"Về đi."
Đến chân núi rồi, Triệu Nhậm Thành cũng không tiện đưa cô đi xa hơn.
"Được, anh cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé."
Trương Vân Khê ân cần dặn dò.
Triệu Nhậm Thành gật đầu, nhưng cũng không quá để tâm mà quay về tiếp tục công việc.
Thời gian hiện tại càng trở nên gấp rút, anh bắt buộc phải đẩy nhanh tốc độ hơn. Lúc trước anh dựa theo ngày quân y rời đi để tính toán, đồng thời tính luôn cả khoảng thời gian quân y cần để phẫu thuật cho lão thủ trưởng.
Nhưng có một vấn đề cốt lõi là anh chưa chừa ra một khoảng trống dự phòng nào cho vị quân y kia. Lỡ như đúng ngày đó người ta có ca phẫu thuật, không thể sắp xếp được thời gian thì nhiệm vụ lần này coi như hỏng bét, dù anh có kiếm đủ tiền cũng chẳng kịp nữa!
Quân y đến tỉnh lỵ vốn là để hướng dẫn mọi người thực hiện nhiệm vụ, thế nên thời gian của ông ấy phải tuân theo sự sắp xếp từ tổ chức. Anh thầm nghĩ vị quân y này chỉ rảnh rỗi vào buổi tối! Nhỡ hôm đó ông ấy trực đêm thì sao?
Triệu Nhậm Thành càng nghĩ càng thấy sợ hãi!
Khi quay về nhà, lực tay gõ đinh thép của anh càng thêm phần mạnh bạo.
Nữ thanh niên trí thức mà nửa đêm ra ngoài, nhỡ làm lớn chuyện sẽ ảnh hưởng xấu đến thanh danh, nhất là khi trước đó đã có vết xe đổ. Cô ta muốn xem liệu Trương Vân Khê có tự giác trở về hay không. Kết quả là cô đã thực sự tự mình quay lại.
Hà Tiểu Tiểu thầm đưa ra quyết định. Tối mai cô ta sẽ không ngủ sớm nữa mà bám theo Trương Vân Khê, xem rốt cuộc cô đi tìm ai và làm những chuyện mờ ám gì.
Thực chất, cô ta khá yên tâm về Trương Vân Khê. Tuy có nhan sắc nổi bật, nhưng Trương Vân Khê lại là người hiểu chuyện, chứ chẳng hồ đồ như Đặng Đại Mỹ hay cái người trước kia.
Sáng hôm sau, Hà Tiểu Tiểu dặn Đặng Đại Mỹ đừng gọi Trương Vân Khê dậy:
"Tối qua cô ấy bảo sắp đến kỳ kinh nguyệt nên người hơi khó chịu. Chúng ta cứ để cô ấy chợp mắt thêm một lúc, bao giờ sắp đến giờ làm hẵng gọi."
"À, ra vậy."
Đặng Đại Mỹ gật gù đồng ý.
Trương Vân Khê đánh một giấc đẫy đà, về sau ra ngoài đồng lại tiếp tục tranh thủ ngủ bù, rốt cuộc bị đại đội trưởng Triệu bắt quả tang.
"Trí thức Trương à."
Đại đội trưởng Triệu chắp tay sau lưng, tỏ vẻ cạn lời với cô:
"Cô nói xem cô..."
Ông thật sự không biết phải mắng thế nào nữa. Nếu đã mệt nhọc đến mức ấy thì thà ở lại thành phố làm công nhân thời vụ còn hơn, cớ sao phải lặn lội đến chốn khỉ ho cò gáy này chịu khổ cơ chứ?
"Chú đại đội trưởng, dạo này cháu thực sự thấy trong người hơi mệt. Chờ qua đợt này, cháu đảm bảo sẽ chăm chỉ làm việc. Cháu tuyệt đối sẽ dốc sức giành danh hiệu chiến sĩ thi đua lao động. Đến lúc đó, chú sẽ được chiêm ngưỡng một Trương Vân Khê hoàn toàn mới mẻ!"
Trương Vân Khê bắt đầu dẻo miệng nịnh nọt.
Đại đội trưởng Triệu lắc đầu ngao ngán, quay lưng bước đi luôn.
Nhị Cẩu Tử thoắt cái đã sáp lại gần:
"Dì nhỏ, hôm nay Triệu Mặc đến nhà cháu giúp làm khoai lang phơi khô rồi. Cháu ra đây làm giúp dì, dì cứ nghỉ tay một lát đi."
"Cháu ngoan quá đi mất!"
Trương Vân Khê thuận đà ngồi bệt xuống đất, tiện tay cởi nón lá ra quạt mát. Nhìn cậu bé đào khoai lang mau lẹ, cô hết lời khen ngợi:
"Cháu làm việc nhanh nhẹn thật đấy. Cháu là cậu bé làm việc tháo vát nhất mà dì từng thấy luôn. Dì cũng không hiểu sao cháu lại có thể làm nhanh đến vậy. Quá cừ khôi!"
Nhị Cẩu Tử nghe vậy càng tăng tốc độ làm việc lên gấp bội.
Đại đội trưởng Triệu ở đằng xa nín lặng. Thằng nhóc này đúng là không có tiền đồ, mới nghe vài ba câu dỗ ngọt đã cắm đầu cắm cổ làm việc. May mà Trương Vân Khê chẳng có ý đồ xấu gì, thi thoảng còn cho thằng ranh con này chút đồ ăn ngon.
Đại đội trưởng Triệu bước đến chỗ chú kế toán, dặn dò chú ấy để mắt đến Trương Vân Khê, đôn đốc cô hoàn thành mục tiêu bốn công điểm.
Chú kế toán cười xòa đáp:
"Con bé này thực ra không hề tỏ vẻ yểu điệu đâu. Xinh xắn, xuất thân từ thành phố lớn, lại còn học hết cấp ba, thế mà chẳng hề kiêu ngạo chút nào. Nó rất hay đùa, cả ngày cứ vui vẻ hớn hở."
"Đúng vậy, bản tính cô ta không xấu, chỉ tội cái lười thôi."
Đại đội trưởng Triệu bật cười lắc đầu.
Ngoài ruộng, Trương Vân Khê đang rỉ tai bàn bạc với Nhị Cẩu Tử:
"Dạo này dì thấy trong người không được khỏe, cháu làm giúp dì một công điểm, dì trả cháu sáu xu, chịu không? Đây là bí mật của hai dì cháu mình đấy nhé, cháu không được kể cho ai nghe đâu."
"Thật hả dì?"
"Dì nhỏ của cháu từng lừa cháu bao giờ chưa?"
"Dạ chưa, dì là người lớn giữ chữ tín nhất trong đại đội mình. Dì cứ yên tâm, cháu sẽ làm xong một công điểm cho dì trong nháy mắt!"
Nhị Cẩu Tử vắt kiệt sức lực để cày cuốc. Một công điểm mà cậu nhóc xử lý êm đẹp chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, năng suất làm việc chẳng hề thua kém bất kỳ thanh niên trai tráng nào trong đại đội!
Trương Vân Khê hoàn toàn ngớ người:
"Bình thường dì thấy cháu làm việc đâu có nhanh nhẹn thế này đâu?"
"Cháu phải làm nhanh lên thì người ta mới không chê bai dì chứ."
Nhị Cẩu Tử cũng là một người rất có đạo đức nghề nghiệp. Dì nhỏ đã dặn không được nói ra ngoài, vậy thì tuyệt đối không thể giải thích với người khác chuyện dì cho mình tiền. Người ngoài nhìn vào thấy cậu nhóc ở ruộng của dì nhỏ lâu như vậy, chắc chắn sẽ mỉa mai dì ăn không ngồi rồi. Thế nên cậu nhóc phải tăng tốc làm cho xong, để người ta bớt dèm pha dì nhỏ nhà mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
