"Triệu Mặc, bộ quần áo này ở đâu ra thế hả!" Viên Quế Hương nhìn chằm chằm vào bộ đồ Triệu Mặc đang mặc, liền kéo cô bé lại rồi đưa tay sờ nắn chất vải. Dù không phải loại thượng hạng nhưng vải sờ vào thấy mềm mại, thoải mái, lại thêm kiểu dáng mà bà ta chưa từng thấy bao giờ.
Viên Quế Hương cũng muốn mua cho con trai cả, nhưng hiện tại bà ta đã là người phụ nữ của Triệu Hồng Cường nên phải tính toán nhiều hơn cho đứa con chung của hai người: "Để sau rồi tính, con xem con kìa, suốt ngày chạy đi chơi rông ở đâu, chẳng biết phụ giúp việc nhà gì cả."
"Con là con trai, chơi bời thì có sao đâu! Cái con Triệu Mặc kia sắp đi học rồi, không phải làm việc nữa, thế mà mẹ lại bắt con làm, mẹ có còn là mẹ của con không hả!" Viên Đại Bảo hét lớn, ánh mắt lộ rõ vẻ hằn học: "Có phải mẹ chỉ thương mấy đứa con của mẹ với lão Triệu Hồng Cường không? Hôm nay con tận mắt thấy mẹ cho tụi nó ăn trứng luộc, sao không cho con ăn, con không phải con trai mẹ à!"
Nếu không phải vì thấy bố dượng đang đứng đó, chắc chắn Viên Đại Bảo đã lao vào cãi tay đôi với mẹ mình rồi. Viên Quế Hương nghe con trai trách móc mà lòng đau như cắt: "Đấy là trứng bố dượng kiếm cho mấy đứa em, mẹ vẫn thường lén cho con ăn đấy thôi. Đó là em con, làm anh sao con lại hẹp hòi thế hả?"
"Con chẳng thèm làm anh của mấy đứa con hoang đó!"
Chát!
Triệu Hồng Cường vừa về tới nơi, vung tay tát một cú khiến Viên Đại Bảo văng vào tường, rụng mất hai chiếc răng: "Không hài lòng thì biến khỏi nhà tao!"
Đầu óc Viên Đại Bảo ong ong, nghe thấy giọng nói của bố dượng liền sợ hãi co rúm người lại, cả thân hình run rẩy không dám ngước nhìn: "Con… con không có…"
"Anh làm cái gì vậy!" Viên Quế Hương ôm lấy con trai cả, nước mắt giàn giụa: "Đại Bảo, con có sao không, đừng làm mẹ sợ."
Triệu Hồng Cường cười nhạt: "Chết đi cho rảnh, thứ ăn cháo đá bát, đỡ lãng phí lương thực của tao."
Gã vào nhà lấy bình rượu rồi lại nghênh ngang bước ra ngoài. Viên Quế Hương vội vàng ôm Viên Đại Bảo đi tìm thầy thuốc trong làng.
Triệu Mặc cũng thu mình trong góc phòng, ôm lấy đầu gối thở dốc vì sợ hãi. Dù bố không đánh cô bé nhưng những tiếng gào thét giận dữ kia vẫn khiến cô bé không kìm được sự run rẩy.
Chỉ khi nhìn thấy hình mặt cười trên chiếc cặp sách, tâm trạng Triệu Mặc mới dần bình ổn lại. Thế nhưng đêm đó cô bé vẫn gặp ác mộng, mơ thấy bố cầm chân bàn đập mạnh vào đầu mình.
Cảm giác bất lực không thể kháng cự làm cô bé đau đớn đến mức chỉ biết rơi nước mắt. Khi những giọt lệ lành lạnh lăn dài trên má, Triệu Mặc tỉnh giấc thì thấy mặt trời đã lấp ló, bên ngoài bắt đầu sáng rõ. Cô bé thở phào một hơi rồi xuống giường đi rửa mặt.
Triệu Hồng Cường dậy sớm để đi làm, thấy Triệu Mặc thì ngẩn ra một lúc mới nhận ra con gái mình: "Mày bày ra cái bộ dạng ma quỷ gì thế này?"
Tối qua gã đã nghe mấy bà vợ của đám bạn nhậu kháo nhau rằng Triệu Mặc có bộ đồ mới, trông chẳng khác gì người thành phố. Triệu Hồng Cường lạnh lùng cười nhạt, gã nghĩ một đứa con gái như Triệu Mặc thì làm sao thành người thành phố được, đừng để con mụ Trương Vân Khê kia làm nó sinh thói kiêu kỳ.
"Xấu chết đi được, cởi ra vứt trả lại cho tao! Tao bây giờ không đánh được mày nhưng đừng tưởng tao không có cách trị mày nhé?" Triệu Hồng Cường quát lớn.
Triệu Mặc run rẩy đáp: "Vâng, con biết rồi ạ."
"Biết rồi còn không mau làm đi, đứng đờ ra đó làm gì!" Gã gầm lên.
Triệu Mặc lủi thủi đi thay lại bộ quần áo cũ. Khi bước ra ngoài, thấy bố vẫn đứng đó, đôi chân cô bé như dính chặt xuống đất, không dám nhích thêm một bước nào.
"Lại đây, tao cắt tóc cho." Triệu Hồng Cường cầm chiếc kéo, giọng điệu âm trầm.
Triệu Mặc kinh hãi lắc đầu, nước mắt tự động rơi xuống: "Con không muốn đâu…"
"Lại đây!" Gã lặp lại lần nữa.
Triệu Mặc bám chặt vào khung cửa, ngón tay cấu đến trắng bệch: "Bố ơi, con sẽ nghe lời mà."
Ánh mắt Triệu Hồng Cường trở nên hung tợn: "Mới ở gần dì nhỏ có mấy ngày mà đã dám cãi lời tao rồi hả! Tao nói lần cuối, lại đây ngay, nếu không tao thà không có đứa con gái như mày còn hơn."
Triệu Mặc đành bước từng bước nhỏ tiến lại gần. Triệu Hồng Cường giơ kéo lên, "xoẹt" một tiếng, Triệu Mặc cắn chặt môi, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
"Triệu Hồng Cường, anh làm cái gì thế hả!" Trương Vân Khê nổi trận lôi đình, lao tới kéo Triệu Mặc về phía mình.
Triệu Mặc ôm lấy dì nhỏ òa khóc nức nở. Trương Vân Khê nghe mà lòng đau thắt lại. Nhìn nụ cười đắc ý của gã, cô ép mình phải bình tĩnh, nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an cô bé, đôi mắt trong veo bỗng chốc trở nên lạnh lẽo như băng.
Triệu Hồng Cường cười cợt: "Cô em vợ à, tôi cắt tóc cho con mình thôi, tốt chán. Cả cái đại đội này chẳng ai làm người cha tốt được như tôi đâu."
Trương Vân Khê rũ mắt không đáp. Cô dắt Triệu Mặc vào phòng, giúp cô bé thay lại bộ đồ mới rồi đeo cặp sách lên vai.
Trương Vân Khê một lần nữa đứng trước mặt Triệu Hồng Cường, thẳng tay giáng cho gã một bạt tai. Viên Quế Hương đang run rẩy trong nhà thấy vậy liền hoảng hốt chạy ra. Mấy người hàng xóm đang ghé mắt nhìn qua tường rào cũng há hốc mồm kinh ngạc.
Triệu Hồng Cường trợn tròn mắt, những tia máu hiện lên đỏ rực, gã vung bàn tay thô kệch định đánh trả. Trương Vân Khê lập tức đưa chiếc kéo lên nhắm thẳng vào tay gã. Triệu Hồng Cường khựng lại, động tác thu hồi chớp nhoáng: "Cô tìm cái chết à!"
"Đừng có lúc nào cũng nhắm vào Triệu Mặc. Triệu Mặc sợ anh nhưng tôi thì chỉ muốn anh chết thôi!" Trương Vân Khê nhìn gã chằm chằm: "Đừng tưởng bạo lực có tác dụng với tất cả phụ nữ. Thật ra anh chỉ là một kẻ hèn nhát, chỉ dám bắt nạt một đứa trẻ bảy tuổi. Nếu anh thực sự giỏi giang thì sao tôi chẳng thấy anh có địa vị gì trong đại đội thế? Nghe nói hồi chia nhà anh còn bị người ta hắt hủi, điều đó chứng tỏ anh chỉ là thứ rác rưởi, chỉ giỏi bắt nạt người nhà!"
"Trương Vân Khê!" Gã nổi gân xanh đầy cổ, gào lên: "Mày cút ngay cho tao!"
"Tại sao tôi phải cút? Tôi đến nhà cháu gái mình, việc gì phải sợ anh? Trong thâm tâm kẻ gia trưởng và hèn hạ như anh, đàn bà con trẻ chỉ là công cụ để anh hưởng thụ thôi. Anh tưởng mình oai lắm sao? Nực cười, thứ anh giỏi nhất là cái giọng loa phường đấy à? Anh thử động vào tôi xem, tôi sẽ báo lên Văn phòng Thanh niên trí thức tống anh vào tù ngay lập tức."
Trương Vân Khê nắm tay Triệu Mặc, lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc lẹm cảnh báo: "Hãy cư xử cho tử tế với Triệu Mặc, nó không chỉ có người cha như anh mà còn có dì nhỏ bảo vệ nữa."
Nói xong, cô dắt Triệu Mặc rời đi. Viên Quế Hương và đám hàng xóm đều ngẩn ngơ, không ngờ Trương Vân Khê lại gan dạ đến mức ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

