Trong máu có chứa mộc khí...” Lão tổ tự nói với chính mình.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, lão tổ bỗng đưa giọt máu ấy lên môi, nhẹ nhàng nuốt xuống rồi khép mắt lại.
Không biết đã qua bao lâu, lão tổ từ từ mở mắt ra. Ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt ngơ ngác của Tần Như Thanh, trong đôi mắt ấy thoáng hiện lên sự kích động và nóng bỏng khó có thể che giấu.
“Máu tràn đầy sinh cơ, bên trong còn ẩn chứa một khí tức khiến ngay cả ta cũng phải kinh sợ. Khí tức này có thể kí©h thí©ɧ linh khí trong cơ thể ta... Quả nhiên là một thể chất đặc biệt, hơn nữa còn là một trong những thể chất cực kỳ hiếm gặp...”
Bà dừng lại một chút, sau đó chậm rãi nói ra kết luận:
“Nếu ta đoán không nhầm, đây chính là Đạo Thể.”
Đạo Thể?!
Tất cả mọi người đều sững sờ trợn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Hai chữ “Đạo Thể” vừa thốt ra như một tiếng sấm nổ giữa trời quang, khiến tất cả mọi người trong phòng đều choáng váng, đầu óc quay cuồng.
Nếu nói thể chất đặc biệt đã là vạn người mới có một, thì Đạo Thể chính là mười vạn người mới tìm ra một.
Đạo Thể đúng như tên gọi của nó, thể chất này có sự liên kết chặt chẽ với đại đạo, được đại đạo ưu ái. Nếu thể chất đặc biệt được xem là con cưng của trời đất, thì Đạo Thể chính là hậu duệ trực hệ của đại đạo.
Hô hấp của Tần Đức Minh trở nên gấp gáp, thậm chí giọng nói cũng run run:
“Lão tổ… lời này là thật chứ?”
Lão tổ khẽ gật đầu, bình thản đáp:
“Chỉ cần nhìn vào khí tức đặc biệt trong máu, lại còn có thể dẫn động linh khí trong cơ thể ta thì không thể sai được, đúng là Đạo Thể.”
Quả nhiên! Trời xanh phù hộ cho Tần gia!
Nhưng lão tổ vừa nói xong, sắc mặt lại thoáng chút trầm tư, bà nhẹ nhàng thở dài:
“Chỉ tiếc là Tần gia chúng ta không thể so với những đại tộc khác, có linh khí chuyên dùng để kiểm tra huyết mạch và thể chất. Hiện tại ta chỉ có thể xác định đây là Đạo Thể, nhưng vẫn chưa rõ cụ thể là loại nào. Những loại Đạo Thể mà ta biết được cũng không có cái nào trùng khớp với dấu hiệu này.”
Xác định được là Đạo Thể nhưng không biết thuộc loại nào ư?
Với phu thê Tần Đức Minh cảm thấy điều này hoàn toàn không thành vấn đề. Ban đầu, họ thậm chí còn không dám mơ đến Thiên Linh Căn, chỉ cần song linh căn đã đủ mãn nguyện. Bây giờ lại xuất hiện Đạo Thể, còn gì đáng để bàn cãi nữa?
Trong lòng Tần Đức Minh ngập tràn sự cảm kích, thầm khấn tạ liệt tổ liệt tông nhà họ Tần. Ông tin rằng Tần gia sẽ sớm phất lên nhờ dấu hiệu đầy hứa hẹn này.
Việc kiểm tra tư chất vốn chỉ là bước khởi đầu, còn dưỡng linh định phẩm mới là mục đích cuối cùng.
Điều này liên quan đến việc phân bổ tài nguyên và quyết định tương lai của đứa trẻ.
Việc Lạc Nhàn hỏi thẳng vấn đề này trong tình huống hiện tại có thể xem như hơi đường đột và có phần mạo phạm. Nhưng bà không còn cách nào khác.
Các chi thứ trong Tần gia từ lâu đã không bằng lòng với chi chính. Nếu lão tổ chỉ xác định tư chất của Như Thanh rồi rời đi thì việc phân định phẩm chất dưỡng linh sau đó sẽ do các trưởng lão quyết định, khi ấy e rằng khó tránh khỏi tranh chấp.
Tốt nhất là để lão tổ trực tiếp đưa ra quyết định ngay lúc này.
Lão tổ chính là trụ cột vững chắc của Tần gia. Bình thường, bà luôn tĩnh tu dưỡng thương, không tham gia vào những tranh chấp nội bộ của gia tộc. Nếu bà đã định đoạt thì những kẻ khác sẽ chẳng còn lý do gì để phản đối.
Hơn nữa, xét về tình cảm thì lão tổ vẫn có chút thiên vị đối với chi chính của Tần Đức Minh. Khi còn nhỏ, ông từng được bà đích thân nuôi dưỡng trong một thời gian.
Quả nhiên, khi hai chữ “dưỡng linh” được nhắc đến, không khí trong tĩnh thất lập tức thay đổi.
Ánh mắt của Tần Đức Hạo và Tần Đức Hinh đồng loạt nhìn về phía Lạc Nhàn. Câu chuyện về lợi ích và tài nguyên đã khiến họ lập tức cảnh giác.
Đặc biệt là Tần Đức Hinh.
Tần Đức Hạo có một nhi tử và một nữ nhi, cả hai đều đã qua tám tuổi và tiền đồ đã định. Vì vậy, những tranh chấp hiện tại chẳng liên quan gì đến ông ta. Ông ta chỉ đơn thuần vì không ưa Tần Đức Minh mà gây sự.
Nhưng Tần Đức Hinh thì khác. Con trai bà vừa tròn tám tuổi, chính là người có khả năng tranh giành tài nguyên với Tần Như Thanh lớn nhất.
Lạc Nhàn có thể cảm nhận được ánh mắt đầy áp lực đang nhìn chằm chằm vào mình, đó chính là Tần Đức Hinh! Nữ nhân này có tu vi cao hơn bà, nhưng Lạc Nhàn cũng chẳng hề sợ hãi.
Bà vẫn giữ dáng vẻ khiêm nhường, lần nữa cúi đầu, cao giọng nói:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)