Thím mập mạp nhìn Trác Giai nói: “Đồng chí nữ này, cửa hàng bách hóa tổng hợp mình rất nhỏ, bên trong chỉ có một số nhu yếu phẩm cần thiết, còn như sữa mạch nha cháu hỏi rất hiếm có, cháu phải đến huyện mới được.”
Thỉnh thoảng có, nhưng không đợi tin tức truyền ra đã được tiêu thụ nội bộ hết rồi, lâu dần, những thứ này mọi người đều quen trực tiếp đến cửa hàng bách hóa tổng hợp ở huyện mua.
Trác Giai có chút thất vọng gật đầu: “Ồ, cảm ơn thím.”
Nói câu này, Trác Giai nhét nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ vào tay thím mập mạp.
Nhìn thấy kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, thím mập mạp muốn trả lại nhưng lại không nỡ, bà nghĩ một lát nhỏ giọng nói: “Thím không lấy không của cháu, đổi bằng phiếu cho cháu được không?”
“Vậy, có phiếu thịt không ạ?” Trác Giai cắn môi ngại ngùng hỏi.
Thím mập mạp cười: “Đồng chí này có mắt nhìn đấy, ngoài thím ra, không ai có phiếu thịt dư đâu.”
Nhà mẹ đẻ bà phần lớn đều làm việc ở lò mổ, thịt heo thì không thiếu nên ngày thường phiếu thịt thường không cần dùng, đều mang đi đổi, hôm nay đổi cho thanh niên trí thức trước mặt cũng không sao.
Thế là Trác Giai dùng một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ thành công đổi được một phiếu thịt!
Cô nhét phiếu thịt vào túi chéo, vẫy tay với thím mập mạp: “Thím ơi, bữa khác cháu lại đến tìm thím.”
Trong kho còn rất nhiều bánh kẹo mua ở Hà Thành, cô tin rằng mình có thể dùng số bánh kẹo này kết bạn tốt với thím mập mạp!
Tiếp theo Trác Giai mục tiêu rõ ràng đi thẳng đến nhà hàng quốc doanh, đợi nhìn thấy bảng đen ghi có món gì được cung cấp, cô lại có chút thất vọng, vì lại không có món thịt kho tàu.
Cô còn chưa mở miệng nói, cô phục vụ đã mắt sáng rực hỏi: “Đồng chí, bộ quần áo này cô mua ở đâu? Ở huyện hay ở thành phố?”
Cô ấy được giới thiệu cho một đối tượng, hai ngày nữa gặp mặt, cô ấy thấy bộ quần áo màu hồng đính hoa nhỏ này rất đẹp, hỏi rõ ràng, mai xin nghỉ đi mua!
Trác Giai không ngờ lại có một khởi đầu như vậy, cô cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người mình, ngẩng đầu nói: “Đây là tôi mua ở Hà Thành.”
Hà Thành…
Đến lúc trả tiền, Trác Giai làm bộ lục lọi trong túi chéo một lúc lâu, lúc này mới cau mày nói: “Đồng chí này, tôi quên mang phiếu thịt rồi, cô xem sao?”
Vừa nói cô vừa đẩy thêm một tệ ra, rồi nhìn cô phục vụ với vẻ mặt ngây thơ.
Tiền nhiều phiếu ít, cứ dùng tiền mở đường trước, thực sự không được thì nói sau, nhưng cô nghĩ chỉ cần tiền đủ thì không có chuyện gì mà tiền không làm được.
Cô phục vụ bình thản nhận tiền, xé cho cô một tờ phiếu: “Đợi chút nhé, lát nữa gọi đến thì cầm phiếu qua lấy là được.”
“Vâng, cảm ơn.” Trác Giai cười cảm ơn rồi cầm phiếu bước đi nhẹ nhàng.
Vui mừng, cô phục vụ này là người tốt, từ nay tìm được chỗ tiết kiệm phiếu thịt rồi.
Một phần cá nấu dưa cải chua rất lớn, Trác Giai ăn no căng mà vẫn chưa hết, cô từ trong túi chéo, thực chất là từ trong kho lấy hộp cơm ra, gói phần cá nấu dưa cải chua còn lại mang đi!
…
Đợi gần đến đại đội, cô bắt đầu diễn trò biến mặt đại pháp, cúi đầu, im lặng đi về khu thanh niên trí thức, trên đường gặp người chào hỏi, cô cũng chỉ gọi bừa, gật đầu rồi đi tiếp!
Cô còn chưa về đến khu thanh niên trí thức, cả đại đội đã biết thanh niên trí thức Trác từ công xã về, tâm trạng không tốt rồi!
Về đến khu thanh niên trí thức, những người khác đều đi làm chưa về, cô đi ngủ một giấc thật ngon trước rồi dậy chuẩn bị bữa tối cho những người khác đi làm vất vả.
Đợi những người khác về, thấy ống khói của khu thanh niên trí thức đang bốc khói, nghĩ đến lời dân làng nói, tất cả đều nhìn về phía Trương Vân Hoan, dùng ánh mắt ra hiệu: Đi hỏi đi hỏi!
Trương Vân Hoan chớp mắt, cô ấy chỉ vào mình, nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Mọi người chắc chắn em là người biết an ủi người khác sao?”
Những người khác: “…”
Rõ ràng là không!
Phùng Hiểu Vũ bất lực nói: “Để chị vào bếp xem sao.”
Đến khi cô ấy vào bếp, thấy Trác Giai đang chống cằm nhìn lửa, cô ấy ngồi xổm bên cạnh nhìn một cái, quả thực trông có vẻ không vui.
Cô ấy cẩn thận hỏi: “Hôm nay em đi công xã có nhận được thư nhà không?”
Là thanh niên trí thức ở đây lâu nhất, qua biểu cảm của Trác Giai, cô ấy gần như đoán được là chuyện gì.
“Ừm, nhận được rồi, họ nói không có khả năng đưa em về thành phố, em trai ở nhà cưới vợ, cũng không có chỗ cho em ở, cũng không cho em về thành phố, bảo em cứ trực tiếp tìm một người ở dưới quê mà lấy là được, à, đồ đạc em mang từ nhà đi coi như là của hồi môn, cũng không cần tiền sính lễ.” Trác Giai cúi đầu tủi thân nói.
Nói những lời này trong lòng cô không hề chột dạ, đều là do gia đình nguyên chủ nợ cô.
Phùng Hiểu Vũ hít một hơi lạnh, nhiều nữ thanh niên trí thức như vậy, đây là người đầu tiên nói thẳng thừng như thế, nhưng nghĩ đến chăn đệm mới Trác Giai mang đến, cô ấy cảm thấy có lẽ người nhà Trác Giai đã sớm chuẩn bị cho việc để Trác Giai lấy chồng ở dưới quê rồi.
“Em, em cũng đừng để lời họ nói trong lòng.” Phùng Hiểu Vũ muốn khuyên nhưng lại không biết khuyên thế nào.
Nói sao đây, nói sớm muộn gì cũng về được, đừng vội lấy chồng, câu này chính cô ấy cũng không dám chắc, nhưng nếu cứ thế mà lấy chồng…
Một học sinh cấp ba lớn lên ở thành phố, cứ thế rơi xuống nông thôn một cách mơ hồ, thực sự sẽ cam tâm sao?
Trác Giai mắt đỏ hoe nói: “Mai em sẽ đi tìm thím Đinh, không phải là không cho em về sao, vậy thì em cứ coi như không có nhà mẹ đẻ, họ cũng coi như chưa từng sinh ra em là đứa con gái này.”
Trời ơi, làm sao cô nghĩ ra được ý tưởng tuyệt vời như vậy, khóe miệng sắp không nhịn được cười rồi!
Cuối cùng khi Phùng Hiểu Vũ bước ra khỏi bếp, vẻ mặt cô ấy thất thần, có cảm giác đầu nặng chân nhẹ.
“Em sao vậy, thanh niên trí thức Trác không sao chứ?” Thấy Phùng Hiểu Vũ như vậy, Lý Tráng có chút lo lắng hỏi.
Chỉ là, người anh ta lo lắng là ai thì chỉ có anh ta tự biết.
Phùng Hiểu Vũ lắc đầu, nói với vẻ không vui: “Người nhà thanh niên trí thức Trác bảo cô ấy tìm một người ở đây mà lấy, sau này không cần về nữa.”
Lời này vừa nói ra, phần lớn thanh niên trí thức có mặt đều im lặng, kết hôn ở đây…
Họ cũng không biết mình còn có thể chịu đựng đến khi nào nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

