Tô Đông Noãn nhìn người đàn ông với ánh mắt vừa giận dữ vừa đáng thương, nói: "Cửa mở to quá, em lạnh."
Tạ Minh Dương liếc nhìn Tô Đông Noãn trên giường đất, mím môi đóng cửa lại, tiếp tục đi về phía lãnh địa của mình ở trong cùng.
Tô Đông Noãn nói: "Sáng nay anh nấu cơm đi! Em đau đầu."
Những tật xấu của tên đàn ông thối tha này đều do nguyên chủ chiều chuộng mà ra, cô sẽ không chiều theo những thói hư tật xấu đó của anh.
Tạ Minh Dương đến nơi gọi là Tô Gia Loan này làm thanh niên tri thức được hơn hai năm rồi, những công việc đồng áng và nấu nướng anh đều thành thạo, theo chính sách, nếu không có vấn đề gì, sang năm anh có thể về thành phố, nhưng vào thời điểm mấu chốt này lại bị cô thôn nữ này chơi xỏ, bây giờ Tạ Minh Dương cũng không chắc chắn về tương lai của mình nữa.
Chỉ cần đội trưởng tìm cớ giữ hộ khẩu và sổ lương thực của anh lại, anh sẽ không thể rời khỏi nơi quỷ quái này.
Nửa ngày không thấy Tạ Minh Dương trả lời, Tô Đông Noãn cuộn tròn trong chăn, lăn đến mép giường, thò cổ ra nhìn anh, nói: "Anh yên tâm, em sẽ nghĩ cách hủy bỏ quan hệ hôn nhân với anh, trả lại tự do cho anh."
Tạ Minh Dương mím môi, nhíu mày, anh gặp ma sao?
Tô Đông Noãn tiếp tục lẩm bẩm: "Anh đến đây cũng gần ba năm rồi nhỉ?"
Tạ Minh Dương "..."
Chỉ sau một đêm, Tô Đông Noãn đã nắm rõ chính sách thanh niên tri thức xuống nông thôn của thời đại này và ngọn nguồn của cuộc hôn nhân giữa nguyên chủ và Tạ Minh Dương.
"Thanh niên tri thức các anh có phải đã có người xin nghỉ về quê ăn Tết rồi không? Anh định đi khi nào?" Tô Đông Noãn hỏi.
Tạ Minh Dương "..."
Tô Đông Noãn tức đến mức trợn trắng mắt, bực bội nói: "Anh có muốn rời khỏi đây không?"
"Bố cô sẽ để tôi rời đi sao?" Cuối cùng Tạ Minh Dương cũng lên tiếng.
Tô Đông Noãn: "Cứ tưởng anh câm rồi chứ!"
Tạ Minh Dương "..."
Tô Đông Noãn lại nói: "Anh lại đây, chúng ta nói chuyện?"
Tạ Minh Dương bực bội: "Nói chuyện gì?"
Tô Đông Noãn: "Nói chuyện làm sao để chúng ta ly hôn, nói chuyện làm sao để giúp anh rời khỏi cái nơi quỷ quái này! Chẳng lẽ anh không muốn ly hôn, không muốn rời khỏi đây?"
Tạ Minh Dương: Tôi nằm mơ cũng nghĩ đến hai chuyện này đấy được không!
Tạ Minh Dương nghĩ thầm, khóe miệng cười nhẹ, không tinh ý sẽ không thể nhìn thấy biểu cảm của anh lúc này.
"Cô nói đi, tôi nghe thấy." Tạ Minh Dương nói.
"Tai vách mạch rừng, bị người khác nghe thấy thì sao?" Tô Đông Noãn chỉ vào chiếc ghế nhỏ đối diện giường đất, nơi dùng để đốt lửa, nói: "Anh ngồi lên cái ghế nhỏ đó đi."
Anh chàng Tạ tri thức kiêu ngạo đầu óc đã không còn tỉnh táo, cứ thế bị cô thôn nữ Tô Đông Noãn dắt mũi ngồi xuống chiếc ghế nhỏ đối diện cô. Giường đất cao, Tạ Minh Dương ngồi trên ghế nhỏ nói chuyện với Tô Đông Noãn phải hơi ngẩng đầu lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)