Đã là đồ của mình thì cô nhất định phải lấy lại, bất kể bố mẹ ruột của cô vì lý do gì mà không cần cô, thì một mình cô vẫn có thể sống tốt.
Bây giờ đã là năm 1975 rồi, cô nhớ năm 1977 sẽ có kỳ thi đại học, đến lúc đó cô có thể rời khỏi nơi này.
Ngay lúc Hạ Vân Huyên đang nghĩ cách rời khỏi đây thì đã nghe thấy tiếng của Hạ Đại Minh. Ông ta lớn tiếng hỏi: "Cháu gái còn ở nhà không?"
Hạ Vân Huyên bước ra nói: "Đội trưởng, cháu đây ạ."
Hạ Đại Minh lại nói: "Chú, thím, hai người ra đây một lát đi."
Nghe thấy tiếng Hạ Đại Minh, ông nội nhà họ Hạ và Hà Cúc Hoa mới miễn cưỡng bước ra.
Hà Cúc Hoa liền hỏi: "Đội trưởng, ông gọi chúng tôi ra có chuyện gì không?"
Hạ Đại Minh khó chịu đáp: "Thím, thím đừng có giả vờ ở đây nữa. Tôi đến đây là để nói chuyện con bé cắt đứt quan hệ với hai người, hai người nghĩ thế nào?"
Hà Cúc Hoa hừ một tiếng, quay đầu đi không nói gì.
Hạ Đại Minh lại nghiêm nghị nói: "Thím, thím cũng không thể như vậy được. Chuyện gì cũng phải giải quyết, thím tưởng không nói gì là có thể giải quyết được vấn đề sao? Lỡ như con bé thật sự nghĩ quẩn, làm chuyện dại dột gì đó, thím tưởng hai người không phải chịu trách nhiệm à?"
"Thím à, tôi nói cho thím biết, nếu con bé thật sự xảy ra chuyện gì, người đầu tiên tôi không tha chính là hai người. Tôi tuyệt đối không phải nói ra để dọa hai người đâu."
Hà Cúc Hoa miễn cưỡng lên tiếng: "Con nhỏ chết tiệt kia muốn cắt đứt quan hệ là tuyệt đối không thể. Chúng tôi nuôi nó lớn từng này, không thể nuôi không công được. Có đứa con gái nào mà không lấy chồng chứ, chúng tôi cũng không bạc đãi nó, chỉ là bảo nó gả đi thôi mà đã đòi sống đòi chết."
"Cho dù có kéo nhau lên đồn công an thì chúng tôi vẫn có lý. Dù chúng tôi có đánh nó thì đã sao, có bố mẹ nào mà chưa từng đánh con mình chứ, sao đến lượt chúng tôi lại không được?"
"Chú, thím, hai người cũng vừa phải thôi, đừng có làm cao nữa. Nói đi, rốt cuộc phải thế nào thì mới chịu ký giấy cắt đứt quan hệ?"
Ông nội nhà họ Hạ nói: "Đội trưởng, nếu con bé đã không màng tình nghĩa như vậy, muốn cắt đứt quan hệ với chúng tôi, vậy thì chúng tôi cũng đành chiều theo ý nó."
"Con bé bồng bột không hiểu chuyện như vậy, chúng tôi làm người lớn cũng hết cách, đành phải để nó ra ngoài nếm trải khổ cực, xem xem ai mới là người đối tốt với nó nhất."
Ông nội nhà họ Hạ cũng là một cao thủ diễn kịch, ông ta nhìn Hạ Đại Minh nói: "Đội trưởng, chúng tôi nuôi nó lớn từng này cũng không phải chỉ bằng một bát gạo là nuôi lớn được. Có cái gì ngon cũng đều cho nó ăn, bây giờ nó nói cắt là cắt, cũng phải cho chúng tôi chút tiền công chứ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)