Năm tháng này, lương thực chính là chuyện lớn hàng đầu.
Ngô Kim Hoa đưa ra điều kiện như vậy, đối với phụ nữ thời đại này mà nói đã là vô cùng có thành ý rồi.
Đặc biệt là giống như Diêu Điềm Điềm xuống nông thôn hai năm rồi, khẩu phần lương thực ăn vẫn là mượn của đại đội bộ, bây giờ lại có thêm vấn đề an toàn tính mạng cấp bách cần giải quyết.
“Bác gái, hay là bác để cháu và anh Triệu nói chuyện đi, dù sao ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên, cháu muốn đích thân hỏi ý kiến của anh ấy.” Diêu Điềm Điềm biết để sống thể diện một chút, cô không còn lựa chọn nào khác, nhưng không vùng vẫy một chút đã bắt cô nhận lời hôn sự cô vẫn không cam tâm.
“Được chứ! Bác gọi nó vào ngay đây, cháu nói chuyện tử tế với nó nhé.” Ngô Kim Hoa rất dễ nói chuyện, nói ra ngoài gọi người là ra ngoài gọi người. Con trai bà tự bà hiểu rõ, vừa nãy lúc Triệu Kiến Tùng từ trong phòng này đi ra, mặt đỏ như đít khỉ, cái dáng vẻ đó nhìn là biết có vấn đề rồi, bà xâu chuỗi lại những chuyện xảy ra hai ngày nay, còn có gì không hiểu nữa chứ?
Trước đây Ngô Kim Hoa bận rộn tích cóp tiền trả nợ bên ngoài, không để tâm đến Triệu Kiến Tùng, hôm nay tâm tư bà đều đặt lên người anh, nhìn cái vẻ ân cần, chu đáo của anh đối với Diêu Điềm Điềm, bà nghĩ đến thời điểm con trai nhà mình không chịu xuống ruộng, lại hơi nhớ lại thời gian Diêu Điềm Điềm đến đại đội bọn họ, còn có gì không nghĩ thông nữa chứ?
Mối hôn sự này chắc là ổn thỏa rồi.
Ngô Kim Hoa trong đầu đang nghĩ ngợi, tay đưa ra vừa định mở cửa, cánh cửa đó lại bị người từ bên ngoài đẩy ra.
“Mối hôn sự này anh đồng ý rồi, đồng chí Diêu Điềm Điềm, anh rất vui được kết thành bạn đời cách mạng với em.” Triệu Kiến Tùng đứng ở cửa, mặt đỏ như đít khỉ, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Diêu Điềm Điềm trên giường đất, cứng rắn coi người mẹ già đứng ngay trước mắt mình thành không khí.
Diêu Điềm Điềm: “...”
Ngô Kim Hoa: “...” Đồ chó má, biết ngay mày bế con gái nhà người ta về nhà, là không có ý tốt mà.
Hôn sự của hai người coi như đã định xong.
Ngô Kim Hoa sai Triệu Kiến Tùng đi nhà bếp lấy đồ ăn cho Diêu Điềm Điềm, lại giữ Diêu Điềm Điềm ở lại nhà thêm hai ngày, tự mình vuốt lại tóc tai, chào hỏi bà cụ đang trông chắt ở nhà chính một tiếng, rồi hớn hở ra cửa đi tìm bà mối.
Dưới chân Triệu Kiến Tùng như giẫm lên mây nhẹ bẫng bước vào nhà bếp, ngây ngốc đứng một lúc lâu mới phản ứng lại, anh và Diêu Điềm Điềm có hôn ước rồi.
Không bao lâu nữa anh có thể rước cô gái đó về, không bao giờ để cô phải chịu khổ nữa. “Hắc hắc hắc...” Hạnh phúc đến quá bất ngờ, cứ như đang nằm mơ vậy.
Khác với sự hạnh phúc, mong đợi của Triệu Kiến Tùng, Diêu Điềm Điềm lúc này nằm trên giường đất, trong lòng lại hoảng sợ vô cùng. Tuy rõ ràng trước mắt gả cho Triệu Kiến Tùng mới là lựa chọn duy nhất cũng là tốt nhất, nhưng lý trí không thể xoa dịu sự bất an của cô đối với tương lai chưa biết trước.
Triệu Kiến Tùng bưng trứng gà nước đường tới, tay đặt lên cửa nhưng không trực tiếp đẩy ra. Mà hắng giọng, cao giọng nói vọng vào trong phòng, “Anh vào được không?” Anh sợ là cả đời này cũng không quên được, cô gái trong phòng nhát gan đến mức nào.
Diêu Điềm Điềm giật mình bật dậy, ôm lấy trái tim đang đập thình thịch, mới cố gắng để giọng điệu của mình bình hòa nói, “Anh có chuyện gì sao?”
“Anh bưng cho em chút đồ ăn.”
Diêu Điềm Điềm nghe vậy theo bản năng sờ bụng. Nguyên chủ xuống nông thôn hai năm nay luôn trong tình trạng ăn không no, mà cô xuyên đến nay, ngoài một bát thuốc ra càng là một hạt gạo cũng chưa vào bụng, đúng là đói lả rồi.
“Anh vào đi.”
Triệu Kiến Tùng đẩy cửa bước vào.
Diêu Điềm Điềm thấy anh tiện tay khép cửa lại, không khỏi căng thẳng nuốt nước bọt, (tự cho là) không để lộ dấu vết lặng lẽ nhích vào bên trong giường đất một chút.
Triệu Kiến Tùng nhấc mí mắt, cứ coi như không biết gì, đặt bát lên mép giường đất rồi lùi lại một bước, ngẩng đầu nhìn Diêu Điềm Điềm ôn tồn nói, “Anh làm trứng gà cho em, vừa mới ra lò, hơi nóng, em thổi rồi hẵng ăn.”
Diêu Điềm Điềm: “...” Nhìn cái bát to đùng trên mép giường đất, cùng với bảy tám quả trứng gà nổi lềnh bềnh trong nước đường màu nâu sẫm, cô đột nhiên không biết nên nói gì.
Trứng gà thời kỳ này quý giá đến mức nào, Diêu Điềm Điềm biết rõ.
Cô đột nhiên cảm thấy mình căng thẳng hơi sớm rồi, cầm thìa gẩy gẩy trứng gà trong bát, Diêu Điềm Điềm lại moi được thêm một quả trứng từ đáy bát. Triệu Kiến Tùng làm một bát trứng gà đường đỏ phá hoại mất tám quả trứng, có lẽ chưa đợi cô gả cho anh, cô đã thành góa phụ rồi cũng nên.
“Bác gái Ngô có đánh anh không?” Diêu Điềm Điềm vốn không định nhắc đến, dù sao lời này nói ra hơi tổn thương người khác. Nhưng cô thực sự không nhịn được muốn hả hê trên nỗi đau của người khác, cho nên cũng hỏi rồi.
Triệu Kiến Tùng nhìn khóe miệng cô vui vẻ nhếch lên lại cố gắng kìm xuống, đầu lưỡi đẩy đẩy răng hàm trong, cuối cùng vẫn không nhịn được cười, “Trên bếp đang hâm cháo ngô, thứ đó không có dinh dưỡng gì, em ốm nặng xong cần bồi bổ nhiều hơn...”
“Cảm ơn!” Diêu Điềm Điềm thực sự bị cảm động rồi. Thời đại này đặc thù đến mức nào, chỉ có người đích thân trải qua mới hiểu được.
Đều nói người nghèo chí ngắn, khi một người nghèo đến mức ngay cả cơm cũng không có mà ăn, thứ như trứng gà chính là sự đảm bảo để sống tiếp.
Một bát trứng gà đường đỏ này của Triệu Kiến Tùng, đổi lại ở hiện đại thì tương đương với một tên khố rách áo ôm, lấy ra phần lớn tiền tiết kiệm đích thân làm cho cô một bàn sơn hào hải vị vậy, đáng quý biết bao.
Ở đây không chỉ là vấn đề có nỡ tiêu tiền vì cô hay không, quan trọng nhất là tâm ý. Triệu Kiến Tùng có lòng, cho nên một bát trứng gà đường đỏ này trong khoảnh khắc này mới có vẻ đặc biệt trân quý.
“Ăn đi.”
Khóe miệng Triệu Kiến Tùng không kìm được nhếch lên, ép cũng không ép xuống được.
Anh vĩnh viễn nhớ rõ hai năm trước, dáng vẻ Diêu Điềm Điềm ngồi xe lừa vào làng. Hôm đó trời đổ tuyết, cô lại chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng màu đỏ, trên xe lừa lạnh đến mức co rúm thành một cục nhỏ xíu. Lúc đó trong mắt cô cũng giống như bây giờ, giống như có những vì sao lấp lánh trong mắt vậy.
Càng nghĩ trong lòng càng nóng, Triệu Kiến Tùng đứng dậy đi đến góc tường cuối giường đất móc móc, không mấy chốc đã móc ra một chiếc hộp gỗ.
Diêu Điềm Điềm ăn hai quả trứng gà, uống nửa bát nước đường là no rồi. Đang nghĩ xem phải nói với Triệu Kiến Tùng thế nào, mới không khiến anh hiểu lầm cô không phải đang khách sáo với anh, trên tay đột nhiên nhẹ bẫng, bát đã bị bưng đi rồi. “Cái đó...”
Triệu Kiến Tùng ngắt lời cô nói, “Anh biết dạ dày em nhỏ, ăn không nổi nữa thì cứ để đó, đợi lát nữa đói rồi lại ăn.” Anh nói rồi đặt chiếc hộp gỗ vào tay cô, nói, “Đây là sính lễ cho em.”
Triệu Kiến Tùng nhìn Diêu Điềm Điềm một cái, ánh mắt lóe lên, trầm giọng nói, “Những thứ này đều là anh tích cóp hai năm nay, tiền và phiếu bên trong em cầm đi may hai bộ quần áo, rồi sắm sửa những thứ cần thiết cho đám cưới, đồ trang sức dưới cùng là anh đặc biệt tìm cho em, em cất kỹ nhé.”
Tâm trạng khi nhận được quà luôn vui vẻ.
Diêu Điềm Điềm lấy tiền và phiếu trên hộp gỗ ra, liền nhìn thấy hai món đồ dưới đáy hộp, “Ngọc?!” Đó lại là một chiếc bình an khấu nhìn rất trong và một chiếc vòng tay phỉ thúy xanh biếc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)