Dưới cái nhìn của Lâm Châu Nhi, Lâm Nhị Hạ giống như người giỏi xã giao, có thể nói chuyện thân thiết với người xa lạ, còn hoàn toàn không nhìn ra được chút lúng túng nào, thực ra giống như đang giao lưu bình thường.
Lâm Nhị Hạ nhìn cô ấy một cái, tiếp xúc thời gian dài như vậy, lời nói của đứa nhỏ này vẫn đơn thuần, còn không có tâm nhãn gì, cũng không phải giả vờ mặt ngoài một bộ sau lưng một bộ.
Là vì từ nhỏ đã sống vô ưu vô lo, người bên cạnh đều tính toán hết mọi thứ cho cô ấy, trên vật chất và tinh thần đều không lo, đương nhiên không cần nghĩ cái gì, cũng tạo thành cô ấy có chút không thích tiếp xúc với người xung quanh.
Nhưng mà cô ấy không có ý xấu gì, chẳng qua hai người đều là cháu gái của Lâm gia, đối lập quá thảm thiết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


