“Mẹ cháu và bà nội không cho chúng cháu ra ngoài chơi, nếu chơi cũng chỉ chơi ở trong nhà hoặc nhà bà nội cháu.” Diệp Thượng Đông trả lời có nề nếp.
Vẻ mặt Lâm Vĩnh Thuận tiếc hận: “Ai ui, vậy các cháu quá nghẹn khuất rồi, đứa bé lớn như vậy còn không được đi chơi.”
Diệp Thượng Tây ở bên cạnh gật đầu tán thành.
“Tiểu Bảo em trai các cháu thì cả ngày bắt châu chấu, xuống sông bắt cá tôm, có đôi khi còn hái quả dại, chơi với một đám bạn, cả ngày vui đến mức không biết về nhà.” Tuy Lâm Vĩnh Thuận nói hơi khoa trương, nhưng phần lớn thời gian của Lâm Ngọc Bảo đúng là chơi.
Diệp Thượng Tây nghe xong thèm đến mức sắp chảy dãi, trong lòng đều hâm mộ em trai Tiểu Bảo, ngay cả Diệp Thượng Đông trưởng thành hơn cũng không nhịn được hâm mộ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)