“Chỉ với bốn công điểm một ngày của cô, ngay cả đứa trẻ lớn tướng trong nhà cũng sắp làm được bằng cô rồi, vậy mà còn có mặt mũi đem ra nói.”
Trương Xảo Lệ này, từ ngày gả đến đây đã bắt đầu lười biếng.
Phải biết rằng lúc còn ở nhà mẹ đẻ, một ngày Trương Xảo Lệ không dám nói là kiếm đủ công điểm, nhưng chín công điểm thì vẫn kiếm được.
Bây giờ vừa lười vừa làm mình làm mẩy như vậy, xem ra nhà họ Chu đối xử với cô ta quá dễ dãi rồi.
“Ngày nào cũng kêu gào là mình phải nuôi người khác, với chút công điểm đó của cô, trước tiên lo nuôi nổi bản thân mình đi rồi hẵng nói, được không?”
Trương Xảo Lệ không cảm thấy việc mình có thể kiếm chín công điểm nhưng chỉ làm bốn công điểm có gì không ổn.
“Thế cũng còn hơn cả nhà một lũ sâu lười các người. Vốn trong nhà đã có một kẻ ăn không ngồi rồi, giờ lại thêm hai người nữa, cuộc sống này còn sống thế nào được!”
Lúc nói đến “kẻ ăn không ngồi rồi”, ánh mắt cô ta nhìn về phía Chu Thụ An.
Hai năm nay, Chu Thụ An vẫn làm học việc ở nhà một người thợ mộc, không mấy khi đi làm công điểm.
Ngay lúc anh cả Chu Quốc An đã không thể nhịn được nữa, hai chữ sắp bật ra khỏi miệng, Chu Lê An đã lên tiếng trước.
“Khoản tám mươi đồng chị dâu mượn nhà mình để em trai bên nhà mẹ đẻ cưới vợ, trả chưa?”
Chu Lê An mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm Trương Xảo Lệ.
“Cô…”
“Bao giờ trả? Chị dâu chăm chỉ, cao thượng như vậy, hay là trả tiền trước rồi hẵng nói?”
Đúng vậy, số tiền đó là do Trương Xảo Lệ tìm mẹ Chu vay.
Mẹ Chu biết người bên nhà mẹ đẻ của Trương Xảo Lệ là hạng người thế nào, vốn không muốn cho vay. Nhưng nếu không cho, Trương Xảo Lệ lại làm ầm ĩ trong nhà.
Để gia đình được yên ổn, mẹ Chu đành phải cho vay.
“Tôi với anh hai ăn lương thực trong nhà thật, nhưng cũng không mặt dày lấy từng ấy tiền của nhà chồng đem đi làm chuyện ném tiền qua cửa sổ.”
Phải biết rằng người dân nông thôn chẳng có bao nhiêu thu nhập, tiền còn quý hơn lương thực.
Dù sao rất nhiều việc đều cần đến tiền.
Tám mươi đồng là thu nhập cả năm của không ít gia đình.
“Liên quan quái gì đến cô.”
Trương Xảo Lệ thẹn quá hóa giận.
Chu Lê An mặt không cảm xúc đáp trả:
“Vậy tôi với anh hai ở nhà thế nào, liên quan quái gì đến chị?”
Trương Xảo Lệ nghẹn lời.
Không hiểu sao, Trương Xảo Lệ cảm thấy cô em chồng đã thay đổi.
Trước đây, mỗi lần nghe cô ta nói những lời này, cô em chồng này e là đã xấu hổ đến mức không ngẩng nổi đầu lên. Vậy mà hôm nay cô lại có thể nhìn cô ta như thế, khiến cô ta nổi cả da gà.
Trương Xảo Lệ quyết định hôm nay tạm thời không nói chuyện này nữa.
Chủ yếu là số tiền bên nhà mẹ đẻ kia, cô ta cũng biết có đòi thì cũng chẳng lấy lại được.
Có điều, cô ta vốn cũng chẳng định đòi.
Cô ta là chị, cho em trai một ít tiền thì có làm sao?
Sau đó, trên bàn cơm hiếm khi yên tĩnh được một lúc.
Chu Lê An ăn phần trứng hấp mẹ Chu múc cho, lại uống một bát nhỏ cháo khoai lang nhạt nhẽo, rồi đặt bát xuống.
“Không ăn nữa à?” Mẹ Chu hỏi.
Đứa cháu trai mới ba tuổi của bà còn ăn nhiều hơn cô, mẹ Chu không tán thành nhìn Chu Lê An.
“Đúng đấy, chỉ ăn chút thế này thì sức khỏe làm sao chịu nổi?” Bố Chu cũng phụ họa theo vợ, trong mắt tràn đầy lo lắng cho con gái.
“Con thật sự no rồi mà.”
Chu Lê An mỉm cười với hai người lớn tuổi.
Chu Thụ An ngồi bên cạnh nhìn nụ cười của Chu Lê An: “…”
Em gái anh học được trò biến mặt như diễn Xuyên kịch này từ đâu vậy?
(Xuyên kịch (hay kịch Tứ Xuyên) là một loại hình nghệ thuật ca kịch cổ truyền lâu đời của tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc. Nơi đây nổi tiếng thế giới nhờ kỹ thuật biểu diễn Biến diện (đổi mặt nạ) siêu tốc, kết hợp giữa âm nhạc, múa võ và diễn xuất độc đáo.)
Giây trước còn mặt không cảm xúc, giây sau đã có thể cười tươi như hoa.
Có điều em gái anh cười lên đúng là rất đẹp, đặc biệt ngoan ngoãn, đặc biệt khiến người ta thương.
Chu Thụ An thật sự không hiểu nổi, sao lại có người không thích em gái anh chứ?
Nhất định là mắt Trương Xảo Lệ có vấn đề.
“Bố mẹ, con ra ngoài một chuyến nhé.”
Chu Lê An nói xong liền đứng dậy.
“Đi đâu? Mẹ đi với con.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
