“Đi gọi em gái con dậy ăn cơm, tối qua nó còn chưa ăn gì, không ăn cơm sao được.”
“Vâng ạ.”
Chu Thụ An đáp lời rồi rời đi.
Còn Trương Xảo Lệ đứng nguyên tại chỗ, hồi lâu không nghĩ ra được lời nào để phản bác Chu Thụ An, gương mặt lúc đỏ lúc trắng.
Mẹ Chu cũng có phần nhìn Trương Xảo Lệ không vừa mắt. Ai bảo sáng sớm cô ta đã tìm chuyện với con gái cưng của bà.
“Đứng chình ình ở đây làm gì? Cơm nấu xong rồi mà không biết tự lấy bát đũa, còn chờ bà già này bưng đến tận miệng đút cho cô à?”
Đối mặt với mẹ chồng, Trương Xảo Lệ không còn ngang ngược như trước, chỉ dám vừa đi vào trong nhà vừa nhỏ giọng lẩm bẩm.
Mẹ Chu không nghe rõ cô ta lẩm bẩm gì, đành mặc kệ cô ta.
Không biết có phải trùng hợp hay không, đợi Trương Xảo Lệ vào bếp, hai đứa trẻ nhà cô ta mới rụt rè bước ra khỏi phòng.
Trong lúc mẹ Chu gọi hai đứa trẻ đi rửa mặt súc miệng, Chu Thụ An đã đứng trước cửa phòng Chu Lê An nghe được một lúc.
Xác nhận em gái không lén khóc vì những lời của Trương Xảo Lệ, Chu Thụ An mới hơi yên tâm.
Anh đang định gõ cửa thì cánh cửa phòng đã được mở từ bên trong.
“Anh hai.”
Chu Lê An bước ra ngoài, nhìn thấy Chu Thụ An thì mỉm cười chào một tiếng.
Chu Thụ An nhìn cô em gái xinh đẹp của mình.
Không biết có phải ảo giác của anh hay không, anh cảm thấy hôm nay giữa đôi mày của em gái đã vơi đi rất nhiều u sầu.
Trên gương mặt xinh đẹp ấy, ngoài nụ cười khi nhìn thấy anh ra thì không nhìn ra bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào khác.
Nhưng Chu Thụ An lo cô chỉ đang cố tỏ ra mạnh mẽ, nên vẫn nói:
“Em gái, em đừng để những lời đó trong lòng ——”
Em gái anh vốn nhạy cảm, thường xuyên vì vài ba câu nói của người khác mà suy nghĩ lung tung.
“Anh hai, em không sao.”
Rõ ràng cô đã cố thay quần áo thật nhanh, vậy mà cuộc chiến bên ngoài vẫn kết thúc trước khi cô bước ra.
Một bụng muốn ra ngoài cãi nhau nhưng lại chẳng cãi được câu nào, trong lòng ít nhiều cũng thấy khó chịu, chẳng ra sao cả.
Chu Lê An vòng qua Chu Thụ An, đi ra ngoài rửa mặt.
Sau khi Chu Lê An rửa mặt xong, bố Chu và anh cả Chu cũng vừa trở về sau khi ra ngoài gánh nước từ sáng sớm.
Cả nhà ngồi vào bàn ăn.
Trên chiếc bàn Bát Tiên trong sân, góc trên bên trái đặt một tô cháo lớn nấu cùng bột ngô, chính giữa là một bát trứng hấp lớn được rắc một nắm hành lá thái nhỏ cùng vài giọt nước tương.
Ngoài ra còn có một bát dưa muối nhỏ.
Mẹ Chu cầm chiếc bát không của Chu Lê An lên, dùng thìa múc trứng hấp từ chiếc bát lớn giữa bàn:
“An An, con ăn trứng hấp đi.”
Chu Lê An nhận lấy bát mẹ Chu đưa, nói:
“Cảm ơn mẹ.”
Trương Xảo Lệ ngồi đối diện, nhìn gương mặt xinh đẹp của Chu Lê An mà thấy thế nào cũng không vừa mắt.
Mặc dù biết phần trứng hấp trên bàn cô ta cũng có, nhưng trong lòng vẫn tức tối.
“Ồ, ngủ đến tận giờ mới chịu dậy mà còn ăn trứng hấp nữa, cũng không biết ngại.”
Anh cả Chu Quốc An vừa nghe Trương Xảo Lệ lên tiếng là biết cô ta lại lên cơn.
Anh đang định lên tiếng dạy cho cô ta một bài học thì mẹ Chu đã đập bát xuống trước. Bà thực sự không thể nhịn nổi nữa.
Từ ngày con gái cưng trở về, người này ngày nào cũng nói bóng nói gió.
Chẳng phải chỉ vì con gái cưng của bà trở về chiếm mất căn nhà, khiến con cái Trương Xảo Lệ không chuyển vào được hay sao?
Đó là nhà của Kiều Mỹ Anh bà, bà muốn cho ai ở thì cho người đó ở!
“Trương Xảo Lệ, cô còn nói bóng nói gió ở đây nữa thì cút về nhà mẹ đẻ cho tôi! Ăn gì cũng không bịt nổi cái miệng của cô.”
Mẹ Chu vốn không phải kiểu mẹ chồng thích hành hạ con dâu, hơn nữa nhà họ Chu cũng không có truyền thống đánh người. Trương Xảo Lệ đến nhà họ Chu, cuộc sống tốt lên, lá gan cũng lớn hơn.
Cô ta có hơi sợ mẹ Chu, nhưng cũng chẳng sợ bao nhiêu.
Vì vậy, nghe mẹ Chu nói vậy, cô ta lập tức không phục đáp lại:
“Con ăn trứng hấp là vì con có làm việc, con xứng đáng được ăn!”
Nghe xong, mẹ Chu bật cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
