Kiều Trân Trân đạp xe thẳng đến cửa nhà, vừa vào cửa cô đã uống một bát nước lọc lớn, sau đó nằm trên giường không nhúc nhích, thật sự là quá mệt.
Lúc này cũng gần năm giờ chiều, đúng là lúc các xã viên tan làm, rất nhiều người nhìn thấy Kiều Trân Trân đạp xe trở về, trên yên sau còn buộc một gói hàng rất lớn, mặc dù đã dùng vải che lại, nhưng đoán cũng biết là đồ tốt, cả thôn không tìm được ai tiêu tiền hơn Kiều Trân Trân.
Mặc dù Kiều Trân Trân là con gái của đội trưởng, nhưng ghen ghét làm người ta mù quáng, mọi người tuy không dám bàn tán trước mặt người nhà họ Kiều, nhưng sau lưng nói xấu không ít, dù sao lúc này không có hoạt động giải trí gì mấy, người trong thôn làng hễ cứ rảnh thích đi tám chuyện khắp nơi.
Kiều Trân Trân chính là đối tượng có chuyện để bàn tán hàng đầu, là tiểu hoa lưu lượng chính hiệu.
Người nói xấu nhiều nên nhà họ Kiều luôn có thể nghe được vài chuyện, trên đường tan làm, mẹ Kiều đã nghe người khác nói rằng cô con gái bảo bối của mình lại lên trấn, còn mua rất nhiều đồ về, vì vậy bà ấy không về nhà mà trực tiếp đi đến nhà Kiều Trân Trân.
Lúc này, Kiều Trân Trân đã nghỉ ngơi xong, đang dọn từng món chiến lợi phẩm mua sắm lần này ra ngoài. Dầu, muối, đường đỏ, trứng gà, bột mì và gạo đều được cất vào bếp sắp xếp gọn gàng, nhìn tủ bếp, hũ gạo và can dầu đầy ắp, lòng Kiều Trân Trân vô cùng thoải mái, cô tin rằng cuộc sống sẽ ngày càng tốt hơn.
Sau đó còn có chậu rửa mặt, chậu rửa chân, bình nước nóng mới mua, cùng ba chiếc khăn mặt, xà phòng, giấy vệ sinh mới tinh, cũng đều sắp xếp gọn gàng, để vào nơi chúng nên ở.
Đúng rồi, còn mua một cân kẹo hoa quả và hai gói bánh quy đào, lúc đó Kiều Trân Trân đã nếm thử một miếng nhỏ, nói thật, hương vị rất bình thường, chỉ có vị ngọt, Kiều Trân Trân không thích ăn, nhưng có thể cho Tống Đại Bảo và mấy đứa trẻ nhà họ Kiều ăn.
Chiếc túi đeo chéo màu xanh quân đội này rất thích hợp.
Nhìn thì có vẻ nhiều đồ, nhưng sau khi sắp xếp xong thì lại có vẻ chẳng còn bao nhiêu, sau đó phát hiện ra đồ cần mua còn rất nhiều, đáng tiếc là túi tiền eo hẹp, chỉ có thể từ từ mua thêm sau.
Lúc mẹ Kiều đến, vừa vặn gặp Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo đang chạy về nhà, hai đứa còn đeo một bó củi khô nhỏ sau lưng, hai đứa chạy đến mồ hôi đầy đầu nhưng ánh mắt sáng ngời, mọi người trong thôn đều nói mẹ chúng mua rất nhiều đồ ngon về, chúng vội vàng về nhà xem.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)