Anh không biết nên an ủi cô thế nào, bèn bước tới nhẹ nhàng vỗ vai cô, khẽ giọng vỗ về: "Sau này tôi sẽ cho em một mái nhà, tôi sẽ trở thành người thân mà em tin tưởng nhất..."
Lan Nhân chớp mắt, kìm những giọt nước mắt chực trào ngược trở vào, cười nói: "Cảm ơn anh đã thông cảm cho hoàn cảnh của tôi. Hôm nay tôi nói những điều này là muốn bàn với anh rằng chúng ta khoan hãy công bố chuyện kết hôn, tốt nhất là đừng để bố mẹ nuôi của tôi biết.”
“Nếu không, họ không chỉ sẽ bám riết lấy chúng ta mà muốn thoát khỏi họ cũng rất khó khăn. Ngoài ra, tôi nghi ngờ lần này là do bố mẹ nuôi và Khương Như Băng thông đồng với nhau để hãm hại tôi.”
“Họ chưa bao giờ coi tôi là người nhà, chỉ lo sau khi tôi đủ lông đủ cánh sẽ không nộp tiền lương cho họ nữa. Vì vậy họ mới muốn cùng Khương Như Băng hủy hoại thanh danh của tôi, sau đó ép tôi thay thế các em trong nhà đi xuống nông thôn, còn công việc của tôi thì vừa khéo để cho em gái thế chỗ."
Khương Thời Mạch nhíu mày lắc đầu, vẻ mặt khó tin: "Bố mẹ nuôi của em đúng là..."
Lan Nhân cười bất đắc dĩ: "Khó tin là trên đời lại có người xấu xa đến thế phải không? Thật bất hạnh là tôi lại gặp phải tất cả bọn họ.”
“Lần này họ không hại được tôi, rất có thể sẽ còn hành động tiếp theo. Nhưng tôi đã đoán được bước tiếp theo họ định hại tôi thế nào rồi, thế nên tôi mới đến bàn với anh chuyện này. Đợi tôi giải quyết xong chuyện bố mẹ nuôi rồi hẵng công bố chuyện kết hôn."
"Được."
Khương Thời Mạch lập tức đồng ý với đề nghị của Lan Nhân: "Vậy chúng ta đi đăng ký trước, đợi giải quyết xong chuyện bố mẹ nuôi của em, tôi sẽ nói với gia đình về chuyện tổ chức tiệc cưới sau, em thấy thế nào?"
Lan Nhân uống một ngụm trà sữa trong ly, chỉ cảm thấy vị ngọt ngào lan tỏa khắp khoang miệng, cô cười gật đầu: "Vâng."
Nhưng hiện tại Lan Nhân vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Khương Thời Mạch, nên cô không vội nói ra, muốn tiếp xúc thêm một thời gian để tìm hiểu anh kỹ hơn rồi mới đề cập đến chuyện này.
Lan Nhân uống hết nước rồi nói: "Hôm nay tôi cũng mang theo sổ hộ khẩu của gia đình rồi, đi đăng ký là cần sổ hộ khẩu đúng không?"
Cô có chút ngượng ngùng nói: "Cái đó... tôi không rõ thủ tục đăng ký lắm."
Trong mắt Khương Thời Mạch ánh lên vẻ cưng chiều, anh dịu dàng cười nói: "Chúng ta đi tìm bí thư Thôi xin giấy giới thiệu kết hôn trước đã, sổ hộ khẩu mang theo để đối chiếu là được rồi, quan trọng nhất vẫn là giấy giới thiệu kết hôn do đơn vị cấp."
Thực ra bản thân Khương Thời Mạch cũng là lần đầu tiên kết hôn mà, nhưng dù sao anh cũng là xưởng trưởng, trước đây thường xuyên mở giấy chứng nhận kết hôn cho công nhân trong xưởng, cho nên về điểm này anh vẫn hiểu biết nhiều hơn Lan Nhân một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)