"Đồ heo lười, sao không đi làm?"
Giọng nói của cô em gái út Lan Tiểu Bình lại vang lên chói tai bên cạnh.
Lan Nhân nhíu chặt đôi lông mày thanh tú, nhìn đứa em gái mười sáu tuổi, kém mình bốn tuổi đang đứng trước mặt.
Nó là con út trong nhà, được bố mẹ nuôi chiều hư. Nó cũng biết người chị cả này là con nhặt về nên chưa bao giờ chịu gọi cô là chị.
Trong cuốn sách mà cô thức tỉnh ký ức, thiết lập nhân vật nữ phụ Lan Nhân là kẻ tham ăn lười làm, một lòng muốn trèo cao, cho nên người trong nhà đều gọi cô là "heo lười".
Nhưng đây không phải là con người thật của cô. Từ năm tám tuổi khi được gửi đến chỗ ông ngoại, cô đã biết giặt giũ nấu cơm. Một cô bé tám tuổi đã biết chăm sóc ông ngoại bảy mươi sáu tuổi thì sao có thể lười biếng được.
Nếu lười thật thì cô và ông ngoại đã chết đói từ lâu rồi. Năm mười bốn tuổi trở về nhà bố mẹ nuôi, ngày nào cô cũng phải giặt quần áo cho cả nhà, nấu cơm cho cả nhà, bao gồm cả rửa bát quét nhà.
Mọi việc đều đến tay cô, nhưng hễ làm không tốt một chút là sẽ bị bố mẹ nuôi mắng là tham ăn lười làm.
Hai đứa em nghe bố mẹ nuôi gọi như vậy nên cũng hùa theo gọi cô là "heo lười".
Vì bố mẹ nuôi thường xuyên rêu rao bên ngoài rằng cô lười biếng nên danh tiếng của cô ở khu vực này cũng chẳng ra gì, hàng xóm láng giềng đều tưởng cô thực sự tham ăn lười làm.
Tính cô vốn cô độc lạnh lùng, cũng chẳng muốn tốn hơi thừa lời giải thích. Hơn nữa giải thích cũng chẳng có tác dụng gì, chuyện cô làm việc ở nhà đâu phải người khác không nhìn thấy.
Công đạo ở tại lòng người, nếu đã tận mắt nhìn thấy sự thật mà vẫn tin vào lời sàm tấu của kẻ khác thì giải thích có ích gì?
Mọi người chỉ muốn xem náo nhiệt, ai quan tâm cô có thực sự lười biếng hay không.
Nguyện vọng từ nhỏ của Lan Nhân là mau chóng lớn lên, sau này rời xa bố mẹ, tự xây dựng gia đình nhỏ của riêng mình, không bao giờ phải chịu ấm ức nữa.
Nghĩ đến đây, Lan Nhân chỉ thấy trong lòng dâng lên một nỗi oán hận. Nỗi oán hận này có lẽ đến từ nguyên chủ trong sách, nghĩ đến cả đời mình thê lương, dựa vào đâu mà cô cứ phải chịu đựng mãi!
Cô trừng mắt, quát lớn với Lan Tiểu Bình: "Không biết lớn nhỏ gì cả, em nói chuyện với chị thế đấy à? Quần áo trên người, giày dưới chân, dây buộc tóc trên đầu, có cái nào không phải chị mua cho em? Đồ vong ơn bội nghĩa!"
Tính khí Lan Tiểu Bình giống hệt bố nuôi, hễ tức giận là thích động thủ, nghe Lan Nhân nói vậy thì tức điên lên.
Lan Tiểu Bình giận dữ nhảy dựng lên, vươn tay cào vào mặt Lan Nhân: "Con khốn, dám chửi tôi à? Hôm nay tôi sẽ xé nát cái mặt hồ ly tinh của cô..."
Lan Nhân đang ngồi ở giường trên, thấy vậy liền nhanh tay chộp lấy cổ tay Lan Tiểu Bình, dùng sức giật mạnh một cái rồi buông ra.
Cô không muốn ở nhà nữa, định bụng chiều nay ra ngoài đi dạo, tối sẽ về ký túc xá nhà máy. Cái nhà này cô không thể ở thêm một giây phút nào nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)