Ôn Hành Viễn lấy làm tiếc vì mình không phải là một người ba đủ tư cách. Anh luôn muốn dành nhiều thời gian cho Tiểu Thảo hơn, nhưng sự thật là anh luôn không thể làm chủ/ thân bất do kỷ bị cuốn vào một vòng bận rộn. Mặc dù Đổng Mặc không bận rộn như Ôn Hành Viễn, nhưng so với những bà mẹ khác thì cũng có rất ít thời gian quan tâm chăm sóc con. Cho nên tạo thành một kết quả khó mà cứu vãn.
Người Tiểu Thảo hay bám lấy nhất không phải là Ôn Hành Viễn hay Đổng Mặc mà là Vưu Văn cả ngày nhàn nhã đã dọn vào ở cách vách. Anh ta tự gọi mình là một ông chú đồ chơi miễn phí, lập kế hoạch phát triển âm mưu lớn đối với cô bé đang ở tuổi vị thành niên.
Sau khi kiếm đủ vốn Vưu Văn kiên quyết chuyển từ thành viên của ban giám đốc lui xuống hai tuyến, bây giờ chủ yếu là kinh doanh bất động sản, chỉ ăn hoa hồng từ công ty, cùng với đống tài sản kếch xù được để lại. Nhân cơ hội hai người Đổng Mặc bận rộn, anh ta thuận tay “lừa đi” hòn ngọc quý trên tay bọn họ, bắt cô bé vào bàn tay mình.
So với mẹ mình, Tiểu Thảo thông minh lanh lợi hơn không chỉ một hai điểm, tuy còn bé nhưng thường xuyên nói ra những lời nói kinh người. Khi vừa mới đưa vào nhà trẻ Ôn Hành Viễn mấy lần nhận được điện thoại của giáo viên, sau đó e rằng đến thầy giáo cũng đã chán nản, trực tiếp nói: “Anh Ôn, đứa trẻ nhà anh tôi không thể giúp được, vẫn cần phụ huynh hai người quản lý đế quốc Võ Kim thì hơn.”
Thầy giáo không biết nên làm thế nào, bởi vì thời điểm mà mọi người nghe lời ăn sáng, cô bé này lại không ăn, khi mọi người đang ngoan ngoãn ngủ trưa cô bé lại không ngủ, khi mọi người đang học thủ công cô bé lại không học.
“Tiểu Thảo, con làm vậy thầy rất không vui, con hãy giống như các bạn nhỏ khác nghe lời giáo viên, nghiêm túc học hành.”
“Không sao hết, tiểu Thảo còn có chú.”
Đổng Mặc sửng sốt một chút, mới phát hiện ra trong lòng con gái, địa vị Vưu Văn đã vượt xa Ôn Hành Viễn, vì vậy cô lập tức che miệng con gái, cẩn thận kéo con qua một bên dạy dỗ: “Dù thế nào thì ba vẫn là ba con, chú có đối tốt với con hơn nữa cũng chỉ là chú con, sau này con còn nói như vậy nữa, cẩn thận ba con thật sự sẽ không cần con nữa.”
Tiểu Thảo thấy khuôn mặt nghiêm túc của mẹ, cô cho là mẹ nghĩ ba không muốn bé nữa sau này bé sẽ rất buồn bã, cô không muốn khiến mẹ khổ sở, vì vậy đẩy hai tay Đổng Mặc ra an ủi cô: “Mẹ, con không sao, ba không cần tiểu Thảo tiểu Thảo còn có chú Vưu, nếu ba không thích lời nói của mẹ, mẹ có thể tới chỗ chú Vưu cùng Tiểu Thảo.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


