Chuyển ngữ: Galanthus
Biên tập: Iris
Cô không để ý được nhiều đến thế, giáng một cái tát xuống mặt tên đó. Hai tay cô bị gã kiềm chế, cho nên lần này có thể nhìn rõ mặt gã, trong lòng hoảng sợ, hét lên: “Hóa ra là mày!”
Khi hai chân nâng lên chuẩn bị đá, bỗng nhiên cô mất trọng tâm, cả người ngã ra sau, phần lưng chạm phải nền nhà cứng như đá, cảm giác chấn động mãnh liệt ùa tới, cô nhịn đau cắn chặt răng. Khuôn mặt gã này cô cũng không lạ gì. Một lần đến bệnh viện hỏi thăm sức khỏe của ba tình cờ gặp gã, cô còn nhớ lúc đó gã gọi cô một câu Đổng Mặc nhưng cũng không suy nghĩ nhiều. Còn có một lần đến bệnh viện thăm Vưu Văn thì bị ông ta đi xe điện vô tình tông ngã, do lúc ấy Phương Dĩ Nam đang ở đó nên cô cũng vội đi thăm Vưu Văn, càng không để tâm đến. Nghĩ vậy cô đứng lên, vừa sợ hãi vừa ngạc nhiên nhìn gã đó hỏi: “Người theo dõi, gửi tin nhắn, còn có lá thư đó đều là do mày đúng không?”
Động tĩnh lớn như vậy ở cửa sổ cũng kinh động đến Đổng Mặc và gã đàn ông. Đổng Mặc biết có người tới lập tức hét to: “Cứu mạng!”. Cô vừa liều mạng giãy giụa ra phòng ngoài để nhờ người giúp đỡ.
Từ phòng bếp Ôn Hành Viễn chạy hai ba bước vào phòng ngủ, thấy Đổng Mặc hướng về phía trước quần áo xốc xếch nằm dưới đất không thể nhúc nhích, trong lòng rất giận dữ, đá một phát vào gã đàn ông, một tay cởi áo sơ mi trên người nhanh chóng quấn ngang hông Đổng Mặc, quay người lại thêm một cái nữa, gã ngã xuống đất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


