Đến lúc anh chuẩn bị rời khỏi tiểu khu, đến cục cảnh sát thì gặp Đổng Mặc đang bước từ taxi xuống ở cổng. Đổng Mặc vừa xuống xe đã gặp được anh liền chạy đến khoác cánh tay anh hỏi: “Chú Ôn, có phải ba em đã xảy ra chuyện gì không?”
Chuyện đã tới nước này, Ôn Hành Viễn cũng không lừa được cô, thấy Đổng Mặc sốt ruột, anh cũng không dễ chịu gì. Đưa tay vuốt tóc cô, anh gật đầu: “Chúng ta tìm được thầy rồi nói sau.”
Anh cầm tay Đổng Mặc kéo đi, không ngờ Đổng Mặc vẫn đứng im tại chỗ, ngoảnh lại nhìn thì thấy cô đang nhíu mày: “Chú Ôn, có phải anh và ba em luôn giấu em chuyện gì không? Ba không có trong nhà ư?”
Trái tim anh đột nhiên run rẩy: “Nhà em đã bán từ lâu rồi, bây giờ ở đây là người khác. Mà anh cũng đã hỏi thăm người dân quanh đây rồi, đúng là thầy không ở đây nữa, cho nên anh chuẩn bị về cục đây! Đổng Mặc.” Anh vừa giải thích vừa giữ chặt vai Đổng Mặc, cố gắng giảm sự lo lắng trong lòng cô: “Đừng nghĩ quá nhiều, trước mắt tìm được thầy mới là quan trọng nhất.”
Còn nguyên nhân và hậu quả, anh không định cho Đổng Mặc biết, cũng không có cách nào trong một thời gian ngắn giải thích rõ ràng mọi việc với cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


