*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Hàn Hàn
Biên tập: Iris
Sau một tháng điều tra, vụ án cũng bắt đầu dần dần sáng tỏ, nhất là sau đêm 30 và vụ án hai người bị giết đã thu hẹp được phạm vi điều tra. Ngón trỏ Ôn Hành Viễn gõ gõ trên mặt bàn, cục trưởng Mã ngồi ở trước mặt đang phân tích. Ông ấy nhìn thoáng qua Đổng Mặc ngồi ở hàng cuối, khóe miệng chuyển động, nói: “Đổng Mặc trước có suy đoán vụ án này có thể không có tính chất cướp của giết người mà đơn thuần chỉ có ý định giết người. Đối tượng mà hung thủ nhắm vào là phụ nữ trên ba mươi tuổi. Theo như đêm 30 hôm đó, Đường Á Lâm bị giết là minh chứng rõ ràng nhất cho suy đoán của Đổng Mặc. Đối tượng học sinh cấp ba và bà cụ chỉ là tung hỏa mù mà thôi! Có điều…” Cục trưởng Mã càng nói càng khiến cho sự việc quanh co: “Người bị hại ở ngã tư đường cùng với Đường Á Lâm vào đêm đó cũng một học sinh nữ. Cho nên, khả năng không cố ý giết người lại gia tăng. Ở mức độ nhất định, hung thủ không có ý giết người cùng với có ý định giết người chiếm tỷ lệ 50%. Vả lại, vì vụ án này chúng ta đã tung rất nhiều cảnh sát điều tra nên cả thành phố sẽ sớm biết hết thôi. Thế nhưng, hung thủ vì cái gì còn muốn gây án ngược? Các đồng chí phân tích xem.”
Nhắc đến vấn đề này, có rất nhiều ý kiến. Có người cảm thấy là hung thủ ý thức được bản thân mình phạm tội nên hành động kép, có người lại nói rõ ràng hung thủ đang khiêu khích cảnh sát để chứng minh bản thân thủ đoạn thể nào.
Sau khi bàn luận, đến giờ mọi người vẫn duy trì im lặng, bỗng nhiên Ôn Hành Viễn cất tiếng: “Hung thủ hoàn toàn không phải là người có tiền án, nhưng khi điều tra lại thì thủ đoạn lại rất sơ sài. Giả sử chúng ta vô tình phạm vào một sai lầm, khi bị người khác tố cáo và nói rõ cả thời gian làm, tôi dám chắc chúng ta sẽ nghĩ ra đủ mọi biện pháp để che giấu và cố gắng chứng minh bản thân mình không hề sai. Hung thủ khẩn trương như vậy thì dưới tình huống gây án ngược có thể bị loại tâm lý này thúc đẩy. Cái gọi là có dũng khí là ám chỉ nguyên nhân bên trong. Thử nghĩ mà xem, nếu anh ăn trộm vật gì quan trọng của cục trưởng Mã, cục trưởng Mã cũng nói bị bị mất đồ gì đó, còn tuyên bố nhất định sẽ tìm ra tên trộm thì tất nhiên anh không thể không lo lắng được. Có thể anh sẽ nghĩ vô tình hay cố ý mà ám chỉ người nào đó, thậm chí còn tìm ra một chút chứng cứ thích hợp chứng minh bản thân mình không phải là tên trộm. Song nguyên nhân bên trong chính là hung thủ đích thực bị loại tâm lý này điều khiển, đã làm sai nhưng sợ người khác biết, cho nên hắn cố gắng hướng về phía cảnh sát chứng minh bản thân là một kẻ giết người tùy cơ, là một kẻ giết người thẳng thắn khiêu chiến pháp luật mà không phải có rắp tâm vạch kế hoạch. Lấy việc không cố ý này dẫn dắt cảnh sát điều tra phương hướng, gia tăng thêm độ khó khăn điều tra. Cho nên, tôi rất tán thành với suy đoán trước đây của Đổng Mặc, kẻ giết người này thật sự là rắp tâm vạch kế hoạch.”
Anh vừa nói vừa lấy một bản tài liệu từ trong cặp ra đưa cho cục trưởng Mã, sau đó tiếp tục nói: “Tôi chú trọng điều tra phương hướng quan trọng nằm ở trên người ba phụ nữ. Đây là báo cáo tình hình ở chợ sáng sớm hôm nay qua hệ thống giám sát. Phía trên có ghi rõ, ba người phụ nữ khi còn sống đều cho một người lạ số điện thoại của mình và gửi một số tin nhắn. Nhưng là ba số điện thoại khác nhau.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


