Ôn Hành Viễn hơi ngạc nhiên. Sau đó, anh nghe thấy âm thanh nhỏ nhẹ truyền ra từ trong lòng mình: “Chú Ôn, nếu cái này không gọi là thích thì như thế nào là thích?” Cô vừa nói vừa ngẩng đầu lên nhìn anh, từ từ cầm lấy tay anh đặt lên vị trí trái tim mình. Đổng Mặc hiểu, cái cảm giác tim đập nhanh này không còn giống như ban đầu, mà nó mang tên là ‘thích’.
Trái tim anh giống như bị Đổng Mặc mạnh mẽ lấy ra. Đối diện với đôi mắt màu hổ phách kia, anh đã không còn chỗ hay lý do để trốn tránh, giống như những lần trước anh tự dặn mình. Nhưng lần này, từ đáy lòng, anh muốn nói cho cô một đáp án chính xác. Sự do dự trước kia cũng dần dần bị ánh mắt chăm chú của Đổng Mặc mà trở nên kiên định. Trước khi gặp Đổng Mặc, anh chưa từng biết cảm giác thích một người là như thế nào. Nhiều năm như vậy, đi cùng anh đều là niềm tin vào nguyên tắc, công lý, sự thật. Anh cũng chưa bao giờ có suy nghĩ đi tìm câu trả lời cho vấn đề tên là thích này. Nhưng từ khi Đổng Mặc bước vào thế giới của anh, vấn đề này lại xuất hiện giống như là một việc bình thường vẫn luôn xảy ra.
Ôn Hành Viễn hơi mỉm cười, nâng hai má cô, đôi mắt đen sâu thẳm toát lên sự yêu chiều và vui sướng. Anh nhìn chằm chằm vào Đổng Mặc, hỏi với giọng điệu không chắc chắn: “Đổng Mặc, em đối với anh, là tình yêu hay là…”
“Thích không phải là tình yêu sao?” Không đợi Ôn Hành Viễn nói xong, Đổng Mặc đã trả lời. Ôn Hành Viễn hơi ngẩn người, đặt tay mình lên eo cô, nhìn cô chăm chú: “Ý của anh là tình yêu nam nữ chứ không phải chỉ đơn thuần là tín nhiệm…”
Đổng Mặc cẩn thận suy nghĩ lại lần nữa. Ôn Hành Viễn nhìn vẻ mặt đăm chiêu của cô, trong lòng lo lắng không yên. Anh muốn cho cô một cơ hội cuối cùng, hoặc chạy trốn, hoặc đối diện với tình cảm của chính mình. Nếu…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


