Nông phụ lấy làm kinh hãi, tiếp nhận khối bạc nặng trịch, không biết phải làm sao.
Tạ Liên Thành ra cửa, phát hiện Giang Tiểu Lâu đang đứng ở sân nhìn chằm chằm đám trẻ, vẻ mặt của nàng vô cùng chăm chú, hắn đến gần nhưng cũng không quấy rầy nàng.
Tạ Liên Thành nhàn nhạt nói: “Bây giờ nàng hiểu chưa?”
Giống như những gì đã suy đoán, Thuận phi và An Hoa quận vương hùa nhau diễn một màn kịch. Đầu tiên là bọn họ thu mua Tiểu Trúc, cho nàng ẩn nấp bên người Tuyết Ngưng, chờ Tuyết Ngưng xảy ra chuyện, bọn họ xử lý những người khác, đuổi Tiểu Trúc một mình về lại chỗ lão Vương phi, chờ Khánh Vương phi đưa Tiểu Trúc đi lại tái diễn kịch bản cũ. Cứ như thế, sẽ giúp bọn họ rửa sạch hiềm nghi, từ hung thủ biến thành người bị oan ức. Đã từng gặp người vô sỉ, nhưng chưa từng thấy ai vô sỉ như vậy, đúng là trên người còn có người, hay lắm.
Tạ Liên Thành nhẹ thở dài: “Việc này tuyệt đối không đơn giản như về ngoài, chỉ với một Thuận phi, làm sao bày ra được chuyện như vậy? Cho nên, thay vì trực tiếp đối địch, chi bằng dùng kế sách đi đường vòng.”
“Kế đi đường vòng, là ý gì?” Giang Tiểu Lâu quay đầu nhìn hắn, nam tử trước mắt như ngọc, quần áo phất phơ, vẻ mặt nhìn nàng cực kỳ ôn hòa.
Đôi mắt Tạ Liên Thành thâm trầm: “ Khánh Vương thế tử không thích qua lại với người khác, nhưng hắn là con ruột của Vương phi, có thể tin. Khánh Vương phi tính tình mềm yếu, nhưng bà sẽ vì con gái mình sẽ không tiếc bất cứ giá nào, có thể tin.”
Đây là muốn tìm đồng minh cho nàng, Giang Tiểu Lâu không tự chủ được lắc đầu: “Sức khỏe Vương phi rất yếu, thế tử lại không thể nói chuyện, hai người kia… tạm thời không giúp được gì.”
“Tình cảm của Khánh Vương phi và hoàng hậu nương nương rất tốt, cho nên dù nhiều năm không được sủng ái thì vẫn ngồi vững vị trí Vương phi. Còn về thế tử, thật ra hắn rất thông minh, chỉ là thông minh đến mức quá mẫn cảm, mới sợ hãi thế giới bên ngoài như vậy. Hai người kia… phải xem nàng sử dụng thế nào.”
Khóe môi Giang Tiểu Lâu cong lên, nhẹ giọng nói: “Thì ra đại công tử biết tất cả, ta tưởng rằng huynh không thích làm mấy chuyện này.”
Vẻ mặt Tạ Liên Thành như thường, ánh mắt lại chuyển đến chỗ đám trẻ con đang chơi đùa, âm thanh yên tĩnh: “Nếu nàng đứng trong vũng bùn, ta không thể khoanh tay đứng nhìn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


