Khánh Vương phi quay về viện của mình, Triêu Vân và Mộ Vũ cùng tiến lên đỡ, Khánh Vương lại hất tay các nàng ra, gần như xụi lơ ngồi trên ghế.
Trên mặt Giang Tiểu Lâu không có chút nào buồn bực, bình tĩnh nói: “Bọn họ có âm mưu từ trước, bày sẵn bẫy chờ chúng ta nhảy vào, Vương phi đừng buồn phiền như vậy.”
Khánh Vương phi hít một hơi, nước mắt không kềm được mà dâng lên: “Con không thấy sao, Thuận phi, Hách Liên Thắng, cả Tiểu Trúc đó, ba người bọn họ cố ý diễn một tuồng kịch, chúng ta đã bị lừa. Cố ý giữ lại Tiểu Trúc, chính là để có một giải thích hợp tình hợp lý, vốn đây chỉ là một cái bẫy…”
Giang Tiểu Lâu nhìn Khánh Vương phi oán giận như vậy, khẽ lắc đầu: “Nếu Vương phi đã nhìn rõ, lúc nãy vì sao lại tranh luận vô ích với Vương gia làm gì? Thật ra người cũng hiểu rõ, việc đến nước này nhiều lời cũng vô ích.”
Trong lòng Vương phi đau không thở được: “Không lẽ để mặc ả ta thay trắng đổi đen như vậy sao?”
Giang Tiểu Lâu nhìn thấy Khánh Vương phi như vậy, trong lòng rất cảm động. Mẫu thân nàng đã sớm qua đời, nếu người còn sống, hẳn cũng như Khánh Vương phi không tiếc bất cứ giá nào bảo vệ mình. Vẻ mặt không kềm được tỏ ra ôn nhu, đôi mắt sâu sắc: “Đối phương càng đăc ý càng dễ lộ ra sơ hở. Vẫn là câu nói kia, chúng ta từ từ chờ.”
Dặn dò Triêu Vân và Mộ Vũ hầu hạ Khánh Vương phi nghỉ ngơi, Giang Tiểu Lâu mới đi ra khỏi phòng, nhìn lên bầu trời đầy sao, ngẩn ngơ xuất thần.
Tiểu Điệp trải qua một đêm đầy biến cố, thật sự cảm thấy tinh thần uể oải, vội vàng khuyên: “Tiểu thư, sớm đi nghỉ đi, đừng suy nghĩ những chuyện này nữa.”
Giang Tiểu Lâu nhìn Tiểu Điệp, nụ cười nhợt nhạt: “Ba người chúng ta từ Quốc Sắc Thiên Hương lầu đi ra, vốn cho rằng có thể nương tựa nhau mà sống tiếp, nhưng không ngờ Tuyết Ngưng lại ra đi sớm như vậy, đột ngột như vậy. Đến nay ta vẫn cảm thấy, có lẽ đây chính là một giấc mơ, tỉnh lại rồi ta lại nhìn thấy gương mặt tươi cười của tỷ ấy, nghe tỷ ấy nói với ta chuyện này không hợp, chuyện kia không hợp.”
Tiểu Điệp đau xót trong lòng: “Tiểu thư, Ly tiểu thư là người tốt, người vô tội chết oan, ông trời sẽ đứng về phía chúng ta, giúp chúng ta tìm ra hung thủ giết người.”
Giang Tiểu Lâu không nói gì, cả người nàng tắm trong ánh trăng nhợt nhạt, gương mặt không còn chút màu máu nào. Một lúc lâu, nàng nhẹ giọng nói: “Bọn họ biện ra lý do như vậy, chuyện phía sau nhất định đã làm tốt, muốn tìm được cái gọi là chứng cứ chỉ sợ khó như lên trời.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


