Khánh Vương phủ đột nhiên có thêm một tiểu thư thần bí trẻ tuổi, khiến mọi người hiếu kỳ. Đáng tiếc Giang Tiểu Lâu rất kín tiếng, thường ngày chỉ ở tại nơi Ly Tuyết Ngưng từng ở là Phương Thảo Các, mỗi ngày đóng chặt cửa phòng, giống như khuê nữ ở các gia đình bình thường.
Ban đêm, một tia gió nhẹ lướt qua, bức rèm trước giường gỗ đàn hương nhẹ nhàng lay động, Giang Tiểu Lâu nghe tiếng gõ cửa liền ngẩn đầu, đặt cây bút trong tay xuống, lên tiếng nói: “Mời vào.”
Khánh Vương phi đẩy cửa vào, mỉm cười: “Còn đọc sách sao, muộn lắm rồi.”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười đứng dậy nghênh tiếp: “Không phải Vương phi cũng chưa nghỉ ngơi sao?”
Khánh Vương phi đi tới, chợt thấy một góc giấy lộ ra, người hơi run, trên trang giấy đang ghi chi chít một số chữ: “Đây là…”
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu như nước, giọng điệu bằng phẳng, không nhanh không chậm khiến cho người ta có cảm giác an tâm, Vương phi nhẹ nhàng gật đầu: “Con nói đúng.”
Ngoài cửasổ, một cây thược dược đang khoe dáng vẻ yêu kiều, lặng lẽ tỏa hương trong hoa viên. Trong bóng tối, Sở Hán dựa vào tường, yên lặng đứng dưới song cửa sổ, tay luôn đặt trên chuôi kiếm, vẻ mặt cảnh giác.
Giữa phòng, Vương phi cầm tờ giấy lên nhìn kỹ, trầm giọng nói: “Mạt Lị, Lan Chi, Tiểu Đường, Tiểu Trúc là bốn nha đầu thân cận hầu hạ Tuyết Nhi, sau khi Tuyết Nhi xảy ra chuyện ta không chịu được nên sinh bệnh, đến khi ta tỉnh táo lại thì Mạt Lị đã được huynh trưởng chuộc thân quay về Giang Châu, Lan Chi trượt chân rơi xuống nước chết đuối, Tiểu Đường được phụ mẫu đưa về gả, chỉ còn lại Tiểu Trúc còn ở trong vương phủ.”
“Giang Châu xa xôi cách trở, không thể tìm được. Vậy chỉ có thể tìm được Tiểu Đường hoặc Tiểu Trúc.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)