An Vương phủ.
An Vương phi nổi giận đùng đùng xông vào thư phòng, lạnh lùng nói: “Vương gia, người thật sự muốn cho Tần Điềm Nhi đó vào cửa sao?”
An Vương nhìn thê tử của mình, nhàn nhạt nói: “Không sai, Thái tử điện hạ tự mình lên tiếng, việc này chính là ông trời tác hợp, ta nhất định phải đồng ý.”
Trên mặt An Vương phi xẹt qua tia cáu giận, đáy mắt tóe lửa: “Vương gia, người khác chèn trên đầu chúng ta, ngài không chịu nhìn đã chịu cúi đầu sao?”
An Vương phi xưa nay tự tin thân phận, chưa bao giờ có hành vi lời nói như vậy. An Vương biết bà tức giận, chỉ cúi mắt nói: “Hôn sự là việc hỉ, nàng đừng sinh sự thêm nữa.”
An Vương phi nhướng cao lông mày, hiện ra vẻ sắc bén: “Vương gia, thiếp cũng chỉ nghĩ cho ngài, Giang Tiểu Lâu kia không biết chừng mực như vậy, sao lại để cho âm mưu của ả thành công được?”
An Vương liếc bà một cái, chậm rãi nói: “Trưa nay Dương Các lão tự mình đến đây, nói rõ Giang Tiểu Lâu là nữ đệ tử ông ta yêu quý nhất, cô ta không cha không mẹ, hôn sự phải được sư phụ đồng ý, nàng đã hiểu chưa?”
An Vương trừng bà một cái: “Cái gì mà nhịn nhục, chẳng qua chỉ là một tiểu nha đầu bày trò, cần phải tức đến vậy sao? Không phải nàng cần con dâu sao, Tần Điềm Nhi ta thấy cũng không tệ, nó là thiên kim Tần gia, huynh trưởng là Thám hoa, chỗ nào cũng hơn Giang Tiểu Lâu gấp trăm lần. Ta mặc kệ Tần gia và Giang Tiểu Lâu có ân oán gì, lần này vô tình mà thành chuyện tốt, không có gì phải phàn nàn.”
Nghe An Vương nói vậy, An Vương phi không dám tin, bà căm tức nói: “Được, được lắm, ngài càng già lá gan càng nhỏ, lại bị một lão già dù dọa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
