Sau khi trang điểm sửa soạn cho Tần Điềm Nhi xong, nàng đội khăn hồng lên đầu, nhẹ giọng nói với nàng ta: “Duyên Bình quận vương phi, cố gắng hưởng thụ phú quý nhé.”
Tần Điềm Nhi nghiến răng nghiến lợi, cả người tức đến run rẩy.
Giang Tiểu Lâu nhanh chóng đỡ nàng ngồi lên giường, Tần Điềm Nhi liều mình muốn vùng vẫy, nhưng mà tay chân đều không dùng sức được, hoàn toàn không thể phảng kháng. Giang Tiểu Lâu nhẹ giọng nói: “Được rồi, Sở đại ca huynh có thể vào.”
Sở Hán nhìn thấy một tân nương áo hồng ngồi trên giường, lau mồ hôi lạnh trên trán: “Lần này ổn thỏa hết chứ?”
Lúc này trời chưa sáng hẳn, khắp nơi sương mù mông lung, bốn tên hộ vệ vương phủ vốn đang canh giữ ở đây đang nằm oặt cạnh một hòn giả sơ, mấy hôm nay Sở Hán đã nắm rõ đường đi nước bước trong vương phủ, hắn nhanh chóng cõng Giang Tiểu Lâu đến cửa sau, thả người nhảy một cái, Giang Tiểu Lâu chỉ cảm thấy gió thổi ào ào bên tay, trong lòng run lên, thân hình của hắn đã hạ xuống.
Mới ra đầu hẻm, có bốn tên hộ vệ và một chiếc xe ngựa tiếp ứng, Sở Hán nói: “Mau đưa tiểu thư bình an trở về.”
Sở Hán không thể lập tức rời đi, theo Giang Tiểu Lâu dặn dò, hắn phải ở lại phụ trách giám sát, cho đến khi bái đường xong mới thôi, không thể có gì sai sót, cho nên khi đưa Giang Tiểu Lâu lên xe ngựa xong, hắn lại giống như vừa nãy, thả người nhảy lên đầu tường, trong nháy mắt biến mất trong sương mù.
Trong tân phòng, Toàn Phúc thái thái cùng các tì nữ thấy tân nương không khóc không nháo, cả khăn hồng cũng đội sẵn, không khỏi vui mừng, đỡ tân nương đi ra ngoài. Khi bái đường trước mặt An Vương gia, An Vương phi, Quận vương ngốc cũng mang hoa đỏ trước ngực, vui vẻ cười nói vây quanh tân nương. Khi bái đường Tần Điềm Nhi rất sốt ruột, nhưng không điều khiển được thân thể, bị người khác ép buộc hoàn thành cả quá trình.
Sau khi bái đường, sắc mặt An Vương phi trở nên thoải mái rất nhiều, dặn dò miễn bớt lễ nghi, đưa hai người vào động phòng. Toàn Phúc thái thái sắp xếp tân nương ngồi ở đầu giường, lại muốn để tân lang mở khăn hồng đội đầu của tân nương ra. Nhưng mà chuyện này Duyên Bình quận vương làm sao biết làm, cho nên nhũ nương phải mạnh mẽ cần chặt tay phải của hắn, mặc khác có hai tì nữ tiến lên giữ cánh tay hắn lại, miễn cưỡng để hắn xốc khăn lên.
Tần Điềm Nhi đã phẫn nộ đến cực điểm từ lâu, liều mình muốn tránh né nhưng không có khí lực, thình lình thấy khăn hồng được xốc lên, trước mặt là một công tử trẻ tuổi, mắt lệch, miệng méo, ánh mắt đờ đẫn, nước dãi chảy ròng ròng, ngu ngốc nhìn mình, nhất thời nộ khí không nhịn được, liền nháy mắt với mọi người chung quanh, hy vọng họ nhận ra mình không phải Giang Tiểu Lâu. Nhưng trên mặt tân nương trang điểm quá dầy, xem ra thật sự không khác gì những tân nương khác. Hơn nữa Toàn Phúc thái thái và các tì nữ đều bận rộn khống chế Duyên Bình quận vương, làm gì chú ý đến cái nháy mắt của nàng.
Toàn Phúc thái thái bưng trà đường tới muốn làm lễ hợp cẩn, nhưng còn chưa uống vào thì Duyên Bình quận vương đã tát Toàn Phúc thái thái một cái, các tì nữ bên cạnh liền vội vã lau cho bà: “Cái nào cho qua được thì cứ cho qua, Vương phi nói rồi, chỉ có đưa vào động phòng là quan trọng nhất.”
Toàn Phúc thái thái nhíu mày: “Đã như vậy thì tăng tốc thôi.” Bà nâng một cái khay lên, trên đó có táo, dẻ, đậu phộng, tiền tài và vài thứ may mắn, trong miệng Toàn Phúc thái thái hát vui vẻ: “Động phòng hoa chúc hỉ hừng hực, đêm nay tài tử phối giai nhân, uống rượu phải uống rượu giao bôi…” vừa hát vừa tung vật biểu tượng, còn chưa hát xong đã thấy Duyên Bình quận vương oa một tiếng khóc lên, nhũ nương ở bên cạnh kinh hoảng: “Không xong, không xong rồi, người Duyên Bình quận vương ướt hêt rồi.” Mọi người nhìn nửa người dưới của Duyên Bình quận vương, quả nhiên thấy quần hắn ướt một mảng lớn, trong chớp mắt tân phòng huyên náo hỗn loạn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)