Thư sinh lại chép miệng một cái: “Cũng khó nói lắm, thiêu cả cửa hàng của An Vương điện hạ, người này thì không dễ đắc tội rồi, nghe nói ông ta chạy đến trước mặt bệ hạ mắng mỏ Tần gia một trận, bệ hạ giận đến mức quăng vỡ chén trà.”
Một vị khách khác nâng ấm trà tử sa lên, cười hì hì: “Ngẫm lại hai năm qua Tần gia cũng bò lên quá cao, khó khăn lắm mới có một Thám hoa thì đã đắc ý như gì rồi, không để ý đến thân phận đi bịnh bợ Thái tử điện hạ, giờ thì hay rồi, Thái tử cũng không ngó đến họ.”
Thư sinh bĩu môi: “Ngươi biết cái gì? Thái tử điện hạ đích thân dẫn Tần Tư tiến cung thỉnh tội, Tần gia còn tự yêu cầu được bồi thường tổn thất.”
Mọi người tấm tắc lấy làm kỳ lạ, Tần phủ này coi như cũng dám làm dám chịu.
Vị khách áo lam thần bí nói: “Từng xe bạc được vận chuyển ra khỏi Tần gia, đúng là hù chết người. Đầu tiên là bồi thường mười rương vàng thỏi, ba trăm khúc gấm vóc, không còn bạc nữa thì dùng nhân sâm, nhung hươu, đồ da, đồ cổ để bồi thường, tổng cộng xếp hơn mười mấy xe, đa số đều chuyển đến An Vương phủ, An Vương mới miễn cưỡng hết giận.”
Một cô gái đeo khăn che mặt trong trà lâu khẽ mỉm cười, đứng dậy đi ra. Tiểu Điệp vội đuổi theo cười khanh khách: “Tiểu thư, lần này Lưu Yên bị lưu đày xa như vậy, không về được nữa.”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Cũng không chắc.”
Tiểu Điệp kinh ngạc, trong nháy mắt hiểu được: “Tiểu thư nói là Lưu gia sẽ tìm cách cứu cô ta sao?”
Giang Tiểu Lâu nhìn ánh tà dương phía xa, nụ cười ôn hòa: “Phải xem Lưu phu nhân có lá gan bao lớn mới được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


